(VNE) - Gần 100 km cống vòm dưới lòng đất trung tâm Sài Gòn được người Pháp xây dựng bằng gạch và vữa từ năm 1870 (hic, công nhận người Pháp xây cái gì cũng bền vững thiệt!) để thoát nước mưa, thải.
< Trong tổng số 932 km cống cũ của TP HCM có gần 100 km cống vòm được người Pháp xây dựng; tập trung tại quận 1, 3, 5 và 6.
Tuy nhiên, nhiều đoạn tuyến cống 150 tuổi dưới lòng đường Đồng Khởi (quận 1) này đã xuống cấp, sạt lở, mất gạch, vữa… nên sẽ được thay thế bằng hệ thống cống mới.
< Ở khu vực trung tâm thành phố, dưới lòng đường Pasteur, Đồng Khởi, Lý Tự Trọng, Phó Đức Chính, Lê Công Kiều... cống vòm có tiết diện trung bình 0,8x1,6 m.
Theo Trung tâm điều hành chương trình chống ngập nước TP HCM, hầu hết các tuyến cống vòm được người Pháp xây dựng đều đã hư hỏng, không còn chức năng thoát nước, lòng cống xuất hiện nhiều vết nứt có nguy cơ gây lún sụp mặt đường rất cao. Vì vậy, cơ quan này đề nghị có phương án bít hủy các tuyến cống vòm cũ.
< Hiện, quận 1 và 5 là nơi có nhiều cống vòm thoát nước nhất. Chúng được xây giống như hệ thống cống vòm ở thủ đô Paris, Pháp.
Dulichgo
"Tổng cộng trên địa bàn thành phố có khoảng 100 km cống vòm cũ do người Pháp xây dựng. Hầu như tất cả đều đã bị xuống cấp cần thay thế, sửa chữa.
< Tuyến cống vòm dưới đường Đồng Khởi có tuổi thọ khoảng 150 năm. Đây cũng là cống lâu năm nhất Sài Gòn.
Tuy nhiên, để thực hiện cần số tiền rất lớn nên phải ưu tiên thay thế đoạn nào bị hư hỏng nặng nhất", ông Đỗ Tấn Long, Trưởng phòng quản lý thoát nước - Trung tâm chống ngập TP HCM, cho biết.
< Theo những cán bộ phụ trách lĩnh vực thoát nước, gạch xây cống vòm ở trung tâm Sài Gòn là loại gạch thẻ (không có lỗ), rất chắc chắn.
Dulichgo
Theo đó, tuyến cống vòm dưới đường Đồng Khởi (đoạn từ Lê Thánh Tôn đến Tôn Đức Thắng) được xây bằng gạch cách nay khoảng 150 năm. Hiện đã xuống cấp, nhiều đoạn bị sạt lở, mất gạch, vữa…
< Gạch này được cho là sản xuất ở Việt Nam, còn xi măng được đưa từ Pháp sang.
Thời gian qua, để tránh sụp mặt đường Đồng Khởi, Trung tâm Chống ngập đã duy tu, sửa chữa những vị trí bị hư hỏng cục bộ trên tuyến cống vòm. Để đảm bảo an toàn lâu dài, cơ quan này sẽ thực hiện dự án thay thế, công trình sẽ khởi công vào tháng 2/2016.
< Cống có thời gian sử dụng lên tới hơn 100 năm. Theo Trung tâm điều hành chương trình chống ngập nước TP HCM, hầu hết các tuyến cống vòm được người Pháp xây dựng hiện đã hư hỏng, không còn chức năng thoát nước, lòng cống xuất hiện nhiều vết nứt gây nguy cơ gây sụp mặt đường rất cao.
Dulichgo
Trước mắt, để đảm bảo an toàn giao thông cho tuyến đường Đồng Khởi, Trung tâm Chống ngập đề nghị Khu quản lý giao thông đô thị số 1 (Sở GTVT TP HCM) có biện pháp phân luồng, hạn chế xe tải nặng lưu thông qua đoạn đường này. Trong đó, đặc biệt lưu ý các xe tải chở vật liệu xây dựng phục vụ thi công công trình ga tàu điện ngầm cũng như các cao ốc trong khu vực.
< Nhiều chỗ nước thải bị rò rỉ. Tình trạng xuống cấp trầm trọng của hệ thống cống này được cho là nguyên nhân gây ra một số vụ sụp lún mặt đường trên địa bàn TP HCM. Do đó, Trung tâm điều hành chương trình chống ngập nước TP HCM đề nghị có phương án bít, hủy các tuyến cống vòm cũ.
Hệ thống cống vòm tại Sài Gòn do người Pháp xây dựng từ năm 1870. Cống lớn nhất có bề ngang 2,35 m; cao 1,8 m và nhỏ nhất có tiết diện là 0,5 m x 0,5 m.
< Trước mắt, để đảm bảo an toàn giao thông cho tuyến đường Đồng Khởi, đơn vị đề nghị Khu quản lý giao thông đô thị số 1 (Sở GTVT TP HCM) có biện pháp phân luồng, hạn chế xe tải nặng lưu thông qua đoạn đường này.
Cống vòm có tiết diện lớn được lắp đặt trên các tuyến đường xung quanh các khu vực quận 5, 6 như đường Trần Bình Trọng, Châu Văn Liêm, Nguyễn Tri Phương, Triệu Quang Phục, Hồng Lạc... Ở khu vực trung tâm thành phố, các đường Pasteur, Đồng Khởi, Lý Tự Trọng, Phó Đức Chính, Lê Công Kiều... cống vòm có tiết diện trung bình 0,8 m x 1,6 m.
Tình trạng xuống cấp trầm trọng của hệ thống cống này được cho là nguyên nhân gây ra nhiều vụ sụp lún mặt đường trên địa bàn TP HCM.
Theo Vnexpress
Du lịch, GO!
Phải công nhận các công trình của người Pháp như dinh thự, công sở, cầu đường... bền vững thiệt, thấy mà ham! Làm cống mới thay vì sửa chữa, cái ngại nhất là liệu nó có bền vững như dàn cống cổ này không? Phần khác: làm cống thì phải đào đường. Mà đào ngay khu trung tâm, ngay trên những con đường láng o được nâng cấp thường xuyên, ngay cả đường Lê Thánh Tôn (trước UBNDTP) vừa được lát đá thì... Chẹp, không dám nghĩ tiếp!
Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015
Ẩm thực Người Thái ở Mường Lay
(VOV5) - Đến Điện Biên, ai tới lần đầu sẽ ngạc nhiên bởi mảnh đất này còn lưu giữ gần như nguyên vẹn những giá trị văn hóa của các dân tộc đang sinh sống ở đây. Từ trang phục, nhà ở cho đến nếp sinh hoạt, nghi lễ. Nhưng nói đến người Thái không thể không nhắc tới nghệ thuật ẩm thực. Sự khéo léo, đảm đang, tinh tế của người phụ nữ Thái được thể hiện qua các món ăn truyền thống.
Trong lần công tác tại huyện Mường Lay, nơi sinh sống chủ yếu của người dân tộc Thái trắng, chúng tôi được thưởng thức bữa cơm với những món ăn đặc trưng của gia đình chị Hoàng Thị Hằng, xã Lay Nưa. Một mình chị vào bếp với hơn chục món ăn được bày biện đẹp mắt trên bàn khiến chúng tôi không khỏi thán phục. Chị Hằng cho biết người phụ nữ Thái có thể chế biến bất kỳ món gì với tất cả những nguyên liệu có sẵn trong tự nhiên như quả cà dại, lá đắng, rêu suối: Thứ nhất theo mùa và thứ hai cách chế biến. Cũng món đó nhưng mình chế biến như thế nào cho hợp lý. Món nào cũng chế biến làm rất kỳ công.
< Thịt lợn xay hấp trong lá chuối.
Để nấu hơn chục món ăn đặc trưng của người Thái, chị Hằng phải chuẩn bị cả buổi. Chị bảo mùa nào thức đó nên các món ăn cũng đa dạng hơn.
Mỗi món có hương vị đặc trưng riêng và còn hấp dẫn hơn bởi cách chế biến cầu kỳ, lạ mắt. Đặc trưng nhất là món nướng bởi hương vị đậm đà, giàu chất dinh dưỡng. Các loại thịt gia súc, gia cầm hay thuỷ sản đều có thể nướng nhưng gây ấn tượng lạ nhất có lẽ là món rêu nướng. Mùa này rêu ngon nhất bởi nước suối chảy siết khiến rêu xanh mướt như nhung.
< Hái rêu suối.
Sau khi làm sạch người Thái thường trộn hạt dổi, hạt mắc khén, là những gia vị được lấy từ rừng cùng ớt, tỏi, gừng, củ xả, lá chanh rồi thêm ít thịt mỡ. Dùng lá dong được rửa sạch để gói rêu và gia vị, buộc lạt túm lại hai đầu, rồi treo lên thanh nẹp tre. Đem tất cả vùi vào trong tro ấm. Không than, không lửa cũng không hơ khói.
Dulichgo
Khi ăn, mở gói lá dong, mùi mắc khén và mấy chục thứ gia vị càng ngạt ngào, món rêu vẫn mát lịm, thanh tao. Gắp miếng rêu thả vào miệng, nhấp một chút rượu, một cảm giác lạ lùng dễ chịu lan tỏa khắp người, khó quên.
< Vịt om hoa chuối.
Trên mâm cơm chị Hằng nấu chiêu đãi người miền xuôi, có đến 3 món được gói trong lá dong, lá chuối. Đây cũng là đặc trưng riêng của người Thái. Lý giải về điều này, anh Khoàng Văn Tiến, xã Lay Nưa, cho biết ngày xưa người Thái sống trên vùng cao, dụng cụ để nấu nướng chưa có nhiều và phong phú như ngày nay nên thường dùng lá để nấu. Chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng đến giờ dù cuộc sống đã đổi thay, phát triển thì người Thái vẫn không quên được văn hóa cội nguồn đó. Họ vẫn thường dùng lá để gói thức ăn khi nấu. Còn các nguyên liệu thì đểu có sẵn và được người phụ nữ chế biến rất linh hoạt:
Món ăn của người Thái rất phong phú nhưng cũng xuất phát từ cái nghèo. Như hôm nay đi nương về tôi hái được mấy cái lá nhưng cái lá đó nấu như thế nào cũng trở thành món ăn. Hay hôm nay ra suối bắt cá nhưng không bắt được đành phải vặt ít rong rêu đá về chế biến. Hoặc ra ngoài ruộng bắt con lươn nhưng lại bắt được con cua, con ếch về lại chế thành món.
Dulichgo
Chị Hằng chỉ vào món vịt cho biết nhìn món ăn này tuy màu sắc không được đẹp nhưng nếm thử sẽ thấy ngay cái vị đặc trưng không đâu có. Quả đúng như lời giới thiệu, mới chỉ ngửi mùi thôi đã thấy đặc biệt, mùi hơi cay nồng nhưng khi đưa vào miệng vị ngọt, cay, bùi lan tỏa khiến ai cũng phải tấm tắc khen. Chị Hằng giới thiệu: Món này gọi là vịt om hoa chuối. Cái đó phải đồ lâu khoảng 3 tiếng, om lửa nhỏ. Nó rất nhiều gia vị ở trong như ớt, gừng, xả, bột gà, mắc khén...
< Mâm cơm đãi khách của người Thái.
Rồi món thịt lợn băm nhỏ trộn với gia vị được bọc bằng lá chuối cũng thực sự thú vị. Thịt lợn, loại nguyên liệu ở vùng miền nào cũng có và nó là món ăn chủ đạo trong cuộc sống hàng ngày của người Việt. Tuy nhiên qua bàn tay khéo léo của người phụ nữ Thái, món thịt băm bọc lá chuối lại mang đến cho người ăn cảm giác lạ, ít ở đâu có. Món này cũng hấp cách thủy hơn 1 tiếng đồng hồ nên thịt mềm dính chặt, quyện vào nhau, mùi thơm của thịt quyện với mùi thơm của lá chuối, của hạt tiêu càng làm hương vị trở nên đặc biệt.
< Làm bánh Khảu Sén.
Món bánh Khảu Sén của người Thái cũng thật đặc biệt. Nhìn chiếc bánh mỏng, rán lên có màu vành nhạt, khi ăn thì ròn tan mới thấy hết được sự khéo léo của người phụ nữ. Chị Hằng bảo đây là món bánh cổ truyền của người Thái và cách làm cũng rất cầu kỳ: Thường một năm tết nguyên đán làm một lần nhưng bây giờ hiện đại thì làm nhiều. Chọn sắn bở và lấy phần ngọn vì non không sơ. Nạo sắn ra rồi đồ lên, giã và làm thành miếng rồi phơi nắng. Khô rồi thì mình mới cắt theo hình thù mình thích.
Dulichgo
Trong bữa ăn hàng ngày của người Thái không thể thiếu món xôi nếp. Người Thái có phương pháp đồ xôi cách thuỷ bằng chõ gỗ rất kỹ thuật. Xôi chín bằng hơi, mềm, dẻo nhưng không dính tay. Xôi được đựng vào ép khẩu hoặc giỏ cơm đậy kín, ủ ấm, giữ cho cơm dẻo lâu. Khi nhà có khách để làm món xôi thêm hấp dẫn người Thái thường trộn với các loại lá để xôi có màu tự nhiên rất đẹp như màu tím, màu vàng.
Thưởng thức một bữa cơm với người Thái ở Mường Lay mới thấy hết cái tài, cái khéo của người phụ nữ nơi đây. Mỗi món trên mâm mang một hương vị riêng đem lại cho người thưởng thức đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Với nguyên liệu dân dã, nhưng với bàn tay sáng tạo, người phụ nữ Thái đã tạo nên một nền ẩm thực khác biệt, mang dấu ấn rất riêng của dân tộc Thái ở Điện Biên.
Theo Lan Anh (VOV5)
Du lịch, GO!
Trong lần công tác tại huyện Mường Lay, nơi sinh sống chủ yếu của người dân tộc Thái trắng, chúng tôi được thưởng thức bữa cơm với những món ăn đặc trưng của gia đình chị Hoàng Thị Hằng, xã Lay Nưa. Một mình chị vào bếp với hơn chục món ăn được bày biện đẹp mắt trên bàn khiến chúng tôi không khỏi thán phục. Chị Hằng cho biết người phụ nữ Thái có thể chế biến bất kỳ món gì với tất cả những nguyên liệu có sẵn trong tự nhiên như quả cà dại, lá đắng, rêu suối: Thứ nhất theo mùa và thứ hai cách chế biến. Cũng món đó nhưng mình chế biến như thế nào cho hợp lý. Món nào cũng chế biến làm rất kỳ công.
< Thịt lợn xay hấp trong lá chuối.
Để nấu hơn chục món ăn đặc trưng của người Thái, chị Hằng phải chuẩn bị cả buổi. Chị bảo mùa nào thức đó nên các món ăn cũng đa dạng hơn.
Mỗi món có hương vị đặc trưng riêng và còn hấp dẫn hơn bởi cách chế biến cầu kỳ, lạ mắt. Đặc trưng nhất là món nướng bởi hương vị đậm đà, giàu chất dinh dưỡng. Các loại thịt gia súc, gia cầm hay thuỷ sản đều có thể nướng nhưng gây ấn tượng lạ nhất có lẽ là món rêu nướng. Mùa này rêu ngon nhất bởi nước suối chảy siết khiến rêu xanh mướt như nhung.
< Hái rêu suối.
Sau khi làm sạch người Thái thường trộn hạt dổi, hạt mắc khén, là những gia vị được lấy từ rừng cùng ớt, tỏi, gừng, củ xả, lá chanh rồi thêm ít thịt mỡ. Dùng lá dong được rửa sạch để gói rêu và gia vị, buộc lạt túm lại hai đầu, rồi treo lên thanh nẹp tre. Đem tất cả vùi vào trong tro ấm. Không than, không lửa cũng không hơ khói.
Dulichgo
Khi ăn, mở gói lá dong, mùi mắc khén và mấy chục thứ gia vị càng ngạt ngào, món rêu vẫn mát lịm, thanh tao. Gắp miếng rêu thả vào miệng, nhấp một chút rượu, một cảm giác lạ lùng dễ chịu lan tỏa khắp người, khó quên.
< Vịt om hoa chuối.
Trên mâm cơm chị Hằng nấu chiêu đãi người miền xuôi, có đến 3 món được gói trong lá dong, lá chuối. Đây cũng là đặc trưng riêng của người Thái. Lý giải về điều này, anh Khoàng Văn Tiến, xã Lay Nưa, cho biết ngày xưa người Thái sống trên vùng cao, dụng cụ để nấu nướng chưa có nhiều và phong phú như ngày nay nên thường dùng lá để nấu. Chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng đến giờ dù cuộc sống đã đổi thay, phát triển thì người Thái vẫn không quên được văn hóa cội nguồn đó. Họ vẫn thường dùng lá để gói thức ăn khi nấu. Còn các nguyên liệu thì đểu có sẵn và được người phụ nữ chế biến rất linh hoạt:
Món ăn của người Thái rất phong phú nhưng cũng xuất phát từ cái nghèo. Như hôm nay đi nương về tôi hái được mấy cái lá nhưng cái lá đó nấu như thế nào cũng trở thành món ăn. Hay hôm nay ra suối bắt cá nhưng không bắt được đành phải vặt ít rong rêu đá về chế biến. Hoặc ra ngoài ruộng bắt con lươn nhưng lại bắt được con cua, con ếch về lại chế thành món.
Dulichgo
Chị Hằng chỉ vào món vịt cho biết nhìn món ăn này tuy màu sắc không được đẹp nhưng nếm thử sẽ thấy ngay cái vị đặc trưng không đâu có. Quả đúng như lời giới thiệu, mới chỉ ngửi mùi thôi đã thấy đặc biệt, mùi hơi cay nồng nhưng khi đưa vào miệng vị ngọt, cay, bùi lan tỏa khiến ai cũng phải tấm tắc khen. Chị Hằng giới thiệu: Món này gọi là vịt om hoa chuối. Cái đó phải đồ lâu khoảng 3 tiếng, om lửa nhỏ. Nó rất nhiều gia vị ở trong như ớt, gừng, xả, bột gà, mắc khén...
< Mâm cơm đãi khách của người Thái.
Rồi món thịt lợn băm nhỏ trộn với gia vị được bọc bằng lá chuối cũng thực sự thú vị. Thịt lợn, loại nguyên liệu ở vùng miền nào cũng có và nó là món ăn chủ đạo trong cuộc sống hàng ngày của người Việt. Tuy nhiên qua bàn tay khéo léo của người phụ nữ Thái, món thịt băm bọc lá chuối lại mang đến cho người ăn cảm giác lạ, ít ở đâu có. Món này cũng hấp cách thủy hơn 1 tiếng đồng hồ nên thịt mềm dính chặt, quyện vào nhau, mùi thơm của thịt quyện với mùi thơm của lá chuối, của hạt tiêu càng làm hương vị trở nên đặc biệt.
< Làm bánh Khảu Sén.
Món bánh Khảu Sén của người Thái cũng thật đặc biệt. Nhìn chiếc bánh mỏng, rán lên có màu vành nhạt, khi ăn thì ròn tan mới thấy hết được sự khéo léo của người phụ nữ. Chị Hằng bảo đây là món bánh cổ truyền của người Thái và cách làm cũng rất cầu kỳ: Thường một năm tết nguyên đán làm một lần nhưng bây giờ hiện đại thì làm nhiều. Chọn sắn bở và lấy phần ngọn vì non không sơ. Nạo sắn ra rồi đồ lên, giã và làm thành miếng rồi phơi nắng. Khô rồi thì mình mới cắt theo hình thù mình thích.
Dulichgo
Trong bữa ăn hàng ngày của người Thái không thể thiếu món xôi nếp. Người Thái có phương pháp đồ xôi cách thuỷ bằng chõ gỗ rất kỹ thuật. Xôi chín bằng hơi, mềm, dẻo nhưng không dính tay. Xôi được đựng vào ép khẩu hoặc giỏ cơm đậy kín, ủ ấm, giữ cho cơm dẻo lâu. Khi nhà có khách để làm món xôi thêm hấp dẫn người Thái thường trộn với các loại lá để xôi có màu tự nhiên rất đẹp như màu tím, màu vàng.
Thưởng thức một bữa cơm với người Thái ở Mường Lay mới thấy hết cái tài, cái khéo của người phụ nữ nơi đây. Mỗi món trên mâm mang một hương vị riêng đem lại cho người thưởng thức đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Với nguyên liệu dân dã, nhưng với bàn tay sáng tạo, người phụ nữ Thái đã tạo nên một nền ẩm thực khác biệt, mang dấu ấn rất riêng của dân tộc Thái ở Điện Biên.
Theo Lan Anh (VOV5)
Du lịch, GO!
Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015
Vấn vương khói bếp Cao Bằng
(PNO) - Mùa hè, để trốn nóng, bạn có thể làm một chuyến lên Cao Bằng, với khí hậu mát mẻ, với thác nước hùng vĩ.
Sau buổi chợ phiên thú vị ở Mèo Vạc, thay vì quay về thành phố Hà Giang theo đường cũ, để khám phá hết vẻ đẹp vùng Đông Bắc, chúng tôi quyết định chạy bọc cung đường Bắc Mê - Bảo Lâm. Chuyến xe lúc 5g sáng đưa chúng tôi rời Bảo Lâm đến thành phố Cao Bằng lúc giữa trưa.
Mục đích lớn nhất của chúng tôi khi lặn lội đến Cao Bằng là để mục sở thị ngọn thác Bản Giốc trứ danh. Thế nhưng, Cao Bằng còn có nhiều điều thú vị để khám phá.
Hùng tráng và lãng mạn
Trên đường đi đến thác, chúng tôi vô tình lạc đến cửa khẩu Pò Peo giáp ranh Trung Quốc và được đắm mình trong một buổi chiều biên giới tuyệt đẹp.
Dulichgo
Trái với sự khẩn trương của những người lái buôn đang chuyển hàng qua lại cửa khẩu, đàn vịt trắng nhởn nhơ đi thành từng đàn dưới ánh nắng vàng ruộm cuối chiều trên đồng cỏ bao la, bên dòng sông xanh biếc in bóng những ngọn lau trắng xóa rung rinh trong gió.
Những dòng sông xanh trong vắt lượn quanh những ngọn núi cao sừng sững là một đặc ân của tạo hóa để làm mềm mại hóa quang cảnh hùng vĩ. Sự tương phản giữa cái hoang dã và sự lãng mạn của cảnh vật nơi đây cứ như là có một anh chàng thi sĩ bên trong gã du mục vậy.
Mặc dù là một vùng đất đẹp nhưng vì đường sá xa xôi, Cao Bằng không phải là địa điểm du lịch nhiều người đến. Có lẽ nhờ vậy mà ở đây còn giữ nguyên được sự hoang sơ và con người thì phóng khoáng và mến khách. Mỗi lần nghe giọng chúng tôi, họ liền quay ngoắt lại, cười tít mắt nói: “Giọng con gái miền Nam nghe dễ thương nhỉ!”. Một chị bán hạt dẻ còn bày tỏ sự trân trọng khi biết có người miền Nam lặn lội lên tận chốn này.
Nhờ một người dân địa phương tốt bụng mà trên đường đi đến thác Bản Giốc, chúng tôi đã được chiêm ngưỡng một vẻ đẹp kỳ bí của tạo hóa là hang động Ngườm Ngao. Hang động lọt thỏm dưới một thung lũng rộng và sâu, tựa mình vào dãy núi đá sừng sững, bao quanh là thảo nguyên bao la, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Dulichgo
Bên trong hang là những nhũ đá, tạc nên nhiều tạo hình thú vị tùy vào trí tưởng tượng của du khách như hình lạc đà, hoa sen, trụ chống trời, ruộng bậc thang, cây vàng cây bạc… Sự kết hợp giữa đá, nước, ánh sáng cùng muôn vàn hình khối kỳ thú đã tạo nên một bức tranh huyền ảo, kỳ bí.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng được tận mắt ngắm vẻ đẹp hùng tráng và lãng mạn của thác Bản Giốc huyền thoại. Đang vào mùa khô nên thác được chia làm ba tầng rõ rệt. Nước có màu xanh ngọc bích với nhiều cấp độ đậm.
Đi thuyền trên mặt hồ nước trong xanh như gương, xa xa là những chú bò đang gặm cỏ non bên cánh đồng vàng bao la, một làn khói mỏng bốc lên từ túp lều mang theo cả mùi thơm thoang thoảng của ngô khoai, cảm giác thật thú vị. Thi thoảng, thuyền tiến sát vào chân thác để du khách có thể nghe được rõ ràng âm thanh của nước đổ từ độ cao 60m xuống tung bọt trắng xóa.
Vùng đất của sản vật
Hiếm có vùng đất nào có nhiều sản vật quý hiếm như vùng núi Đông Bắc này. Ngoài hạt dẻ Trùng Khánh thơm ngon, béo ngậy chỉ mỗi xứ này có thì Cao Bằng còn nhiều món mang hương vị núi rừng đặc trưng, đã ăn một lần là nhớ mãi.
Món ăn Cao Bằng khác lạ một phần nhờ vào “bí kíp” riêng của người Tày. Chẳng hạn món bánh trứng kiến có hương vị rất độc đáo. Độ béo ngậy của trứng kiến đen kết hợp cùng vị chát của lá non vả và độ dẻo từ bột nếp làm nên một món bánh đơn giản nhưng ngon lạ lùng. Món vịt bảy vị cũng là một bí kíp gia truyền khác.
Đó là bảy loại gia vị “bí mật” giúp cho món vịt có vị lạ, đậm, rất hấp dẫn. Thịt vịt mềm, chua chua ngọt ngọt ăn kèm với bánh áp chao béo béo, thơm thơm, đã ăn thì khó dừng được. Bánh áp chao là món ăn vặt khá đơn giản, chỉ có bột nhào với gia vị cho vào khuôn nhúng trong chảo dầu đầy, vậy mà là món gây thương nhớ cho những người dân Cao Bằng xa xứ.
Dulichgo
Vùng đất đặc biệt này còn sản sinh ra rất nhiều món ngon vật lạ khác như măng chua, mận Bảo Lạc, miến dong, phở chua, xôi trám, cháo nhộng ong, rau dạ hiến, cá hồ Thang Hen... Tuy nhiên, làm tôi chết mê chết mệt là mùi khói bếp thơm nồng bốc ra từ những khoanh lạp xưởng hun khói.
Tôi vốn dĩ không thích lạp xưởng vì nhiều mỡ, vị ngọt rất mau ngán. Vậy mà chỉ đưa vào miệng một miếng lạp xưởng hun khói, tôi đã bị gây nghiện ngay lập tức và cứ ăn mãi... không dừng được.
Lạp xưởng chiên có lớp vỏ bọc ngoài vàng ươm, ăn vào thì giòn rụm còn phần thịt bên trong được nêm nếm gia vị rất đậm đà, ăn với cơm nóng vào ngày mùa đông thì quên cả giá rét. Nhưng điều khiến lạp xưởng Cao Bằng đặc biệt gây thương nhớ chính là mùi khói ngai ngái đặc trưng. Ngày nay, trong các chái bếp của người dân vẫn treo lủng lẳng những đùm lạp xưởng, dậy lên cái mùi gây vương vấn cho những người con Cao Bằng xa quê.
Theo Yên Thảo (Báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!
Sau buổi chợ phiên thú vị ở Mèo Vạc, thay vì quay về thành phố Hà Giang theo đường cũ, để khám phá hết vẻ đẹp vùng Đông Bắc, chúng tôi quyết định chạy bọc cung đường Bắc Mê - Bảo Lâm. Chuyến xe lúc 5g sáng đưa chúng tôi rời Bảo Lâm đến thành phố Cao Bằng lúc giữa trưa.
Mục đích lớn nhất của chúng tôi khi lặn lội đến Cao Bằng là để mục sở thị ngọn thác Bản Giốc trứ danh. Thế nhưng, Cao Bằng còn có nhiều điều thú vị để khám phá.
Hùng tráng và lãng mạn
Trên đường đi đến thác, chúng tôi vô tình lạc đến cửa khẩu Pò Peo giáp ranh Trung Quốc và được đắm mình trong một buổi chiều biên giới tuyệt đẹp.
Dulichgo
Trái với sự khẩn trương của những người lái buôn đang chuyển hàng qua lại cửa khẩu, đàn vịt trắng nhởn nhơ đi thành từng đàn dưới ánh nắng vàng ruộm cuối chiều trên đồng cỏ bao la, bên dòng sông xanh biếc in bóng những ngọn lau trắng xóa rung rinh trong gió.
Những dòng sông xanh trong vắt lượn quanh những ngọn núi cao sừng sững là một đặc ân của tạo hóa để làm mềm mại hóa quang cảnh hùng vĩ. Sự tương phản giữa cái hoang dã và sự lãng mạn của cảnh vật nơi đây cứ như là có một anh chàng thi sĩ bên trong gã du mục vậy.
Mặc dù là một vùng đất đẹp nhưng vì đường sá xa xôi, Cao Bằng không phải là địa điểm du lịch nhiều người đến. Có lẽ nhờ vậy mà ở đây còn giữ nguyên được sự hoang sơ và con người thì phóng khoáng và mến khách. Mỗi lần nghe giọng chúng tôi, họ liền quay ngoắt lại, cười tít mắt nói: “Giọng con gái miền Nam nghe dễ thương nhỉ!”. Một chị bán hạt dẻ còn bày tỏ sự trân trọng khi biết có người miền Nam lặn lội lên tận chốn này.
Nhờ một người dân địa phương tốt bụng mà trên đường đi đến thác Bản Giốc, chúng tôi đã được chiêm ngưỡng một vẻ đẹp kỳ bí của tạo hóa là hang động Ngườm Ngao. Hang động lọt thỏm dưới một thung lũng rộng và sâu, tựa mình vào dãy núi đá sừng sững, bao quanh là thảo nguyên bao la, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Dulichgo
Bên trong hang là những nhũ đá, tạc nên nhiều tạo hình thú vị tùy vào trí tưởng tượng của du khách như hình lạc đà, hoa sen, trụ chống trời, ruộng bậc thang, cây vàng cây bạc… Sự kết hợp giữa đá, nước, ánh sáng cùng muôn vàn hình khối kỳ thú đã tạo nên một bức tranh huyền ảo, kỳ bí.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng được tận mắt ngắm vẻ đẹp hùng tráng và lãng mạn của thác Bản Giốc huyền thoại. Đang vào mùa khô nên thác được chia làm ba tầng rõ rệt. Nước có màu xanh ngọc bích với nhiều cấp độ đậm.
Đi thuyền trên mặt hồ nước trong xanh như gương, xa xa là những chú bò đang gặm cỏ non bên cánh đồng vàng bao la, một làn khói mỏng bốc lên từ túp lều mang theo cả mùi thơm thoang thoảng của ngô khoai, cảm giác thật thú vị. Thi thoảng, thuyền tiến sát vào chân thác để du khách có thể nghe được rõ ràng âm thanh của nước đổ từ độ cao 60m xuống tung bọt trắng xóa.
Vùng đất của sản vật
Hiếm có vùng đất nào có nhiều sản vật quý hiếm như vùng núi Đông Bắc này. Ngoài hạt dẻ Trùng Khánh thơm ngon, béo ngậy chỉ mỗi xứ này có thì Cao Bằng còn nhiều món mang hương vị núi rừng đặc trưng, đã ăn một lần là nhớ mãi.
Món ăn Cao Bằng khác lạ một phần nhờ vào “bí kíp” riêng của người Tày. Chẳng hạn món bánh trứng kiến có hương vị rất độc đáo. Độ béo ngậy của trứng kiến đen kết hợp cùng vị chát của lá non vả và độ dẻo từ bột nếp làm nên một món bánh đơn giản nhưng ngon lạ lùng. Món vịt bảy vị cũng là một bí kíp gia truyền khác.
Đó là bảy loại gia vị “bí mật” giúp cho món vịt có vị lạ, đậm, rất hấp dẫn. Thịt vịt mềm, chua chua ngọt ngọt ăn kèm với bánh áp chao béo béo, thơm thơm, đã ăn thì khó dừng được. Bánh áp chao là món ăn vặt khá đơn giản, chỉ có bột nhào với gia vị cho vào khuôn nhúng trong chảo dầu đầy, vậy mà là món gây thương nhớ cho những người dân Cao Bằng xa xứ.
Dulichgo
Vùng đất đặc biệt này còn sản sinh ra rất nhiều món ngon vật lạ khác như măng chua, mận Bảo Lạc, miến dong, phở chua, xôi trám, cháo nhộng ong, rau dạ hiến, cá hồ Thang Hen... Tuy nhiên, làm tôi chết mê chết mệt là mùi khói bếp thơm nồng bốc ra từ những khoanh lạp xưởng hun khói.
Tôi vốn dĩ không thích lạp xưởng vì nhiều mỡ, vị ngọt rất mau ngán. Vậy mà chỉ đưa vào miệng một miếng lạp xưởng hun khói, tôi đã bị gây nghiện ngay lập tức và cứ ăn mãi... không dừng được.
Lạp xưởng chiên có lớp vỏ bọc ngoài vàng ươm, ăn vào thì giòn rụm còn phần thịt bên trong được nêm nếm gia vị rất đậm đà, ăn với cơm nóng vào ngày mùa đông thì quên cả giá rét. Nhưng điều khiến lạp xưởng Cao Bằng đặc biệt gây thương nhớ chính là mùi khói ngai ngái đặc trưng. Ngày nay, trong các chái bếp của người dân vẫn treo lủng lẳng những đùm lạp xưởng, dậy lên cái mùi gây vương vấn cho những người con Cao Bằng xa quê.
Theo Yên Thảo (Báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!
Ngôi chùa lạ trên quần đảo Hải Tặc
Hải tặc chỉ có nghĩa là cướp biển. Trên vùng đất Hà Tiên xưa của Việt Nam cũng có cướp biển, do đó người Pháp vẽ bản đồ đã gọi nhóm Hòn Tre là “Quần đảo Hải Tặc” (Iles des pirates).
Chúng tôi từ Hà Tiên háo hức đáp tàu ra Hòn Tre, nay là Tiên Hải trong quần đảo Hải Tặc. Tàu ra khỏi cửa biển, bỏ lại phố chợ Hà Tiên cùng núi non nhấp nhô. Chúng tôi tiếp cận đảo, cái gần cái xa; lẫn trong đó có cả những ghe tàu ra khơi đánh bắt.
Gần hai giờ sau, tàu cập bến. Đường lên bờ ngay chỗ tàu đậu nhưng chúng tôi phải vất vả vì chồng cọc bê tông nằm cản lối, chắc rằng nơi đây sắp xây cầu cảng. Đi giữa lộ cái đến ủy ban xã, cũng phải len qua nhiều hàng quán. Người dân đảo nhìn chúng tôi ngỡ ngàng xa lạ nhưng nụ cười đầy vẻ hiếu khách.
Từ ủy ban xã, theo con lộ chính là lối đi quanh đảo, chúng tôi đến thăm đồn biên phòng 738. Trường học, bệnh xá, nhà dân nằm gọn hai bên đường. Ai chưa đến Hoàng Sa, Trường Sa của tổ quốc, khi đến đồn biên phòng xã đảo, sẽ có cái nhìn vừa tổng thể vừa chi tiết về cuộc sống người lính đảo.
Nói về lính biên phòng, phần lớn họ đến từ các tỉnh miền Trung, miền Bắc nước ta. Chính vì vậy, anh em lính đảo thiếu vắng tình cảm gia đình. Nhưng bù lại, họ được nhân dân và chính quyền tận tình chăm sóc. Nhờ vậy, họ an tâm vững dạ bảo vệ an ninh vùng đảo này của tỉnh Kiên Giang. Vui thay, cũng có anh lính đảo tình nguyện nhập cư “ở rể” luôn.
Từ đồn, chúng tôi đến xem hồ nước ngọt, có hệ thống lọc, do các anh bộ đội biên phòng xây cất. Thêm chặng đường ngắn thì gặp bãi tắm. Bãi lài và cạn. Tuyệt vời với làn nước trong xanh êm ả, mặt nước phẳng lì đến khó tin, tìm không ra một gợn sóng vỗ bờ.
Dulichgo
Cát thì cứ trắng phau phau. Từ đây trở lên, đường được trải nhựa khá tốt. Chúng tôi cứ thế mà đi. Chợt có người phát hiện dưới bờ biển, một trụ bia hình mỏ neo của Hải quân chế độ cũ, bia khắc tên các đảo: Hòn Tre Lớn, Hòn Tre Nhỏ, Hòn Tre Vinh, Hòn Đước, Hòn Giang, Hòn Gùi, Hòn Bánh Lái, Hòn Đồi Mồi, Hòn Kiến Vàng, Hòn Phụ Tử Nhỏ, Hòn Bánh Tét, Hòn Bánh Ít, Hòn Bánh Tổ…
Chúng tôi tiếp tục lên cao dưới cái nắng chói chang thôi thúc. Khi vừa qua khúc quanh, lại thấy nhiều bậc cấp cao, trên đó thật im mát. Mọi người phấn khích bước lên. Ôi, thì ra… cái chùa có tên Sơn Hòa tự. Vừa bất ngờ lại quá mừng, nỗi mệt nhọc bỗng dưng tan biến, chúng tôi hăng hái vào chùa thắp nhang lạy Phật để rồi… cãi nhau:
– Đây không phải chùa mà là miếu.
– Sơn Hòa tự. Tự là chùa. Nhưng sao không có người trông coi, không có sư trụ trì, cửa mở toang mà bốn bề vắng tanh vắng ngắt.
– Chẳng qua người dân đảo có nhu cầu thờ cúng. Họ tự lập chùa, nhỏ thôi, để đến cầu xin, dâng lễ, tạ ơn trước hoặc sau khi ra khơi.
– Đúng là “Mái chùa che chở hồn dân tộc – Nếp sống muôn đời của tổ tông”.
Có người hăng máu cãi rằng:
– Nơi thờ Phật không thể gọi là miếu. Và xin nhớ cho rằng, thị xã Hà Tiên có những ba ngôi chùa mang tên “Hòa”. Đó là Thanh Hòa tự ở xã Thuận Yên, Vạn Hòa tự ở xã Dương Hòa và Sơn Hòa tự ở xã Tiên Hải, tức là chùa này đây.
Dulichgo
Mỗi người nhìn Sơn Hòa tự bằng cái tâm phân biệt đối xử của riêng mình, bởi vì chùa này sao mà vắng vẻ, đìu hiu, nhỏ nhắn sơ sài quá, thật không giống ai. Có giống chăng, ở cách bài trí nghi tượng cùng các vật dụng bình hoa, đèn nhang, chung trà, quẹt lửa v.v. Tất nhiên không có thùng phước điền. Điều lạ nữa, ở đây, từ trong ra ngoài đều sạch. Sau chùa có mắc võng, cả chổi quét, giỏ đựng rác. Điều chứng tỏ có bàn tay con người ẩn mình, chăm sóc.
Và hơn cả sự bất ngờ, chúng tôi lại được một phụ nữ Phật tử nơi đây cho biết: “Vào mồng một, rằm, nhất là ngày Tết, ngày lễ Phật, chùa này đông vui lắm, cũng trống cũng chuông mõ đàng hoàng. Các cụ già lo việc cúng kiếng. Tiền bạc thì người dân, mạnh ai nấy cúng…”. Nghe vậy, chúng tôi khấp khởi mừng, góp tiền cúng dường ngay tại chỗ, nhờ chị này chuyển giúp vì gần đến ngày lễ Vu-lan. Chị có hỏi tên để ghi vào sổ, chúng tôi chỉ cười, bảo rằng: “Phật tử”.chua-dao-hai-tac
Chùa ở lưng chừng núi đảo, đủ cho ta bao quát cái mênh mông diệu vợi của biển trời; lô nhô nhiều đảo lớn, đảo nhỏ, vừa xa vừa gần. Khách lạ khó bề phân biệt cái ta cái bạn giữa hải phận Việt Nam – Cambodia. Nhưng đó là chuyện nhỏ, không phải lo, người dân xứ đảo, từ tấm bé, khi mới bước chân xuống biển đã thuộc nằm lòng tên gọi từng chỗ đứng mỗi ngọn đảo của tổ quốc mình.
Đầu óc loay hoay với Sơn Hòa tự, chúng tôi không thể không nghĩ tới một khi Tiên Hải được xây dựng thành khu du lịch nghỉ dưỡng, người ta không ngần ngại phá bỏ Sơn Hòa tự. Nếu quần đảo Hải Tặc được duyên lành thì nơi đây sẽ có ngôi chùa tầm cỡ hoặc khu thiền viện thay thế, vừa tôn vinh cảnh sắc thiên nhiên vừa làm trụ bảo vệ “hồn dân tộc” tại khu vực biên giới phía Tây Nam này.
Dulichgo
Trước khi ra về, theo đường nhựa, chúng tôi lên đỉnh núi. Lại bất ngờ thấy dãy nhà đơn sơ của Hải quân Việt Nam Cộng hòa, nay vẫn còn nguyên vẹn.
Và đúng là cái duyên thật diệu kỳ. Từ đó về sau, mỗi lần nhớ Sơn Hòa tự, chúng tôi ra đó bằng tàu sắt hay tàu gỗ, mua vé 40.000 đồng/người, lại được hưởng chế độ giảm giá cho người già. Vui nhất, mỗi lần ra, mỗi lần thấy chùa khang trang tươm tất hơn. Nhiều bàn ghế đá đỏ hồng, ghi tên người hỷ cúng được kê kín sân gạch, tượng Phật còn đậm nét sơn, mái tôn ở sân hiên cũng được thay, cơi nới thêm…
Bây giờ tôi đã là người khách quen của tàu. Nếu không ra đó được, tôi chỉ cần gửi tiền cúng dường của mình qua người chủ tàu hay chú tài công, họ sẵn lòng giúp, có khi lại cúng thêm vào. Trước thềm năm mới Quý Tỵ 2013, việc cúng này cũng không ngoại lệ.
Theo Văn Hóa Phật Giáo blog, ảnh sưu tầm.
Du lịch, GO!
Chúng tôi từ Hà Tiên háo hức đáp tàu ra Hòn Tre, nay là Tiên Hải trong quần đảo Hải Tặc. Tàu ra khỏi cửa biển, bỏ lại phố chợ Hà Tiên cùng núi non nhấp nhô. Chúng tôi tiếp cận đảo, cái gần cái xa; lẫn trong đó có cả những ghe tàu ra khơi đánh bắt.
Gần hai giờ sau, tàu cập bến. Đường lên bờ ngay chỗ tàu đậu nhưng chúng tôi phải vất vả vì chồng cọc bê tông nằm cản lối, chắc rằng nơi đây sắp xây cầu cảng. Đi giữa lộ cái đến ủy ban xã, cũng phải len qua nhiều hàng quán. Người dân đảo nhìn chúng tôi ngỡ ngàng xa lạ nhưng nụ cười đầy vẻ hiếu khách.
Từ ủy ban xã, theo con lộ chính là lối đi quanh đảo, chúng tôi đến thăm đồn biên phòng 738. Trường học, bệnh xá, nhà dân nằm gọn hai bên đường. Ai chưa đến Hoàng Sa, Trường Sa của tổ quốc, khi đến đồn biên phòng xã đảo, sẽ có cái nhìn vừa tổng thể vừa chi tiết về cuộc sống người lính đảo.
Nói về lính biên phòng, phần lớn họ đến từ các tỉnh miền Trung, miền Bắc nước ta. Chính vì vậy, anh em lính đảo thiếu vắng tình cảm gia đình. Nhưng bù lại, họ được nhân dân và chính quyền tận tình chăm sóc. Nhờ vậy, họ an tâm vững dạ bảo vệ an ninh vùng đảo này của tỉnh Kiên Giang. Vui thay, cũng có anh lính đảo tình nguyện nhập cư “ở rể” luôn.
Từ đồn, chúng tôi đến xem hồ nước ngọt, có hệ thống lọc, do các anh bộ đội biên phòng xây cất. Thêm chặng đường ngắn thì gặp bãi tắm. Bãi lài và cạn. Tuyệt vời với làn nước trong xanh êm ả, mặt nước phẳng lì đến khó tin, tìm không ra một gợn sóng vỗ bờ.
Dulichgo
Cát thì cứ trắng phau phau. Từ đây trở lên, đường được trải nhựa khá tốt. Chúng tôi cứ thế mà đi. Chợt có người phát hiện dưới bờ biển, một trụ bia hình mỏ neo của Hải quân chế độ cũ, bia khắc tên các đảo: Hòn Tre Lớn, Hòn Tre Nhỏ, Hòn Tre Vinh, Hòn Đước, Hòn Giang, Hòn Gùi, Hòn Bánh Lái, Hòn Đồi Mồi, Hòn Kiến Vàng, Hòn Phụ Tử Nhỏ, Hòn Bánh Tét, Hòn Bánh Ít, Hòn Bánh Tổ…
Chúng tôi tiếp tục lên cao dưới cái nắng chói chang thôi thúc. Khi vừa qua khúc quanh, lại thấy nhiều bậc cấp cao, trên đó thật im mát. Mọi người phấn khích bước lên. Ôi, thì ra… cái chùa có tên Sơn Hòa tự. Vừa bất ngờ lại quá mừng, nỗi mệt nhọc bỗng dưng tan biến, chúng tôi hăng hái vào chùa thắp nhang lạy Phật để rồi… cãi nhau:
– Đây không phải chùa mà là miếu.
– Sơn Hòa tự. Tự là chùa. Nhưng sao không có người trông coi, không có sư trụ trì, cửa mở toang mà bốn bề vắng tanh vắng ngắt.
– Chẳng qua người dân đảo có nhu cầu thờ cúng. Họ tự lập chùa, nhỏ thôi, để đến cầu xin, dâng lễ, tạ ơn trước hoặc sau khi ra khơi.
– Đúng là “Mái chùa che chở hồn dân tộc – Nếp sống muôn đời của tổ tông”.
Có người hăng máu cãi rằng:
– Nơi thờ Phật không thể gọi là miếu. Và xin nhớ cho rằng, thị xã Hà Tiên có những ba ngôi chùa mang tên “Hòa”. Đó là Thanh Hòa tự ở xã Thuận Yên, Vạn Hòa tự ở xã Dương Hòa và Sơn Hòa tự ở xã Tiên Hải, tức là chùa này đây.
Dulichgo
Mỗi người nhìn Sơn Hòa tự bằng cái tâm phân biệt đối xử của riêng mình, bởi vì chùa này sao mà vắng vẻ, đìu hiu, nhỏ nhắn sơ sài quá, thật không giống ai. Có giống chăng, ở cách bài trí nghi tượng cùng các vật dụng bình hoa, đèn nhang, chung trà, quẹt lửa v.v. Tất nhiên không có thùng phước điền. Điều lạ nữa, ở đây, từ trong ra ngoài đều sạch. Sau chùa có mắc võng, cả chổi quét, giỏ đựng rác. Điều chứng tỏ có bàn tay con người ẩn mình, chăm sóc.
Và hơn cả sự bất ngờ, chúng tôi lại được một phụ nữ Phật tử nơi đây cho biết: “Vào mồng một, rằm, nhất là ngày Tết, ngày lễ Phật, chùa này đông vui lắm, cũng trống cũng chuông mõ đàng hoàng. Các cụ già lo việc cúng kiếng. Tiền bạc thì người dân, mạnh ai nấy cúng…”. Nghe vậy, chúng tôi khấp khởi mừng, góp tiền cúng dường ngay tại chỗ, nhờ chị này chuyển giúp vì gần đến ngày lễ Vu-lan. Chị có hỏi tên để ghi vào sổ, chúng tôi chỉ cười, bảo rằng: “Phật tử”.chua-dao-hai-tac
Chùa ở lưng chừng núi đảo, đủ cho ta bao quát cái mênh mông diệu vợi của biển trời; lô nhô nhiều đảo lớn, đảo nhỏ, vừa xa vừa gần. Khách lạ khó bề phân biệt cái ta cái bạn giữa hải phận Việt Nam – Cambodia. Nhưng đó là chuyện nhỏ, không phải lo, người dân xứ đảo, từ tấm bé, khi mới bước chân xuống biển đã thuộc nằm lòng tên gọi từng chỗ đứng mỗi ngọn đảo của tổ quốc mình.
Đầu óc loay hoay với Sơn Hòa tự, chúng tôi không thể không nghĩ tới một khi Tiên Hải được xây dựng thành khu du lịch nghỉ dưỡng, người ta không ngần ngại phá bỏ Sơn Hòa tự. Nếu quần đảo Hải Tặc được duyên lành thì nơi đây sẽ có ngôi chùa tầm cỡ hoặc khu thiền viện thay thế, vừa tôn vinh cảnh sắc thiên nhiên vừa làm trụ bảo vệ “hồn dân tộc” tại khu vực biên giới phía Tây Nam này.
Dulichgo
Trước khi ra về, theo đường nhựa, chúng tôi lên đỉnh núi. Lại bất ngờ thấy dãy nhà đơn sơ của Hải quân Việt Nam Cộng hòa, nay vẫn còn nguyên vẹn.
Và đúng là cái duyên thật diệu kỳ. Từ đó về sau, mỗi lần nhớ Sơn Hòa tự, chúng tôi ra đó bằng tàu sắt hay tàu gỗ, mua vé 40.000 đồng/người, lại được hưởng chế độ giảm giá cho người già. Vui nhất, mỗi lần ra, mỗi lần thấy chùa khang trang tươm tất hơn. Nhiều bàn ghế đá đỏ hồng, ghi tên người hỷ cúng được kê kín sân gạch, tượng Phật còn đậm nét sơn, mái tôn ở sân hiên cũng được thay, cơi nới thêm…
Bây giờ tôi đã là người khách quen của tàu. Nếu không ra đó được, tôi chỉ cần gửi tiền cúng dường của mình qua người chủ tàu hay chú tài công, họ sẵn lòng giúp, có khi lại cúng thêm vào. Trước thềm năm mới Quý Tỵ 2013, việc cúng này cũng không ngoại lệ.
Theo Văn Hóa Phật Giáo blog, ảnh sưu tầm.
Du lịch, GO!
Trả lại bãi biển cho người dân
Sau chỉ đạo của Thủ tướng về việc cấm cấp phép cho các dự án ven biển, thậm chí phải thu hồi nếu đã cấp vì bờ biển cần thông thoáng, giới chuyên gia, các nhà làm du lịch và hàng triệu người dân đang chờ ngày các bãi biển hồi sinh.
< KDL rào chắn hết đường ra biển thế này đây.
Ủng hộ quan điểm và ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng, TS Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia kinh tế tài chính, cho rằng VN nên mạnh dạn tổ chức quy hoạch lại vùng kinh tế biển, từ du lịch đến khai thác bờ biển đánh bắt thủy hải sản để tận dụng tối đa lợi thế từ biển mà không phải quốc gia nào cũng may mắn có được.
“Nếu VN coi ngành công nghiệp không khói là thế mạnh, cần mạnh dạn quy hoạch lại bờ biển theo hướng phát triển bền vững để thu hút du lịch về lâu dài hơn là cái lợi trước mắt. Để làm được điều này, hãy thu hồi giấy phép cho các dự án đã cấp phép, cả Chính phủ và chính quyền địa phương phải chấp nhận hy sinh”, TS Hiếu nói.
Mỹ đã từng trả giá
< Khu nghỉ dưỡng Ana Mandara che tầm nhìn ra biển Nha Trang.
Lấy ví dụ các dự án ven biển Nha Trang, TS Hiếu cho rằng việc các nhà đầu tư “quây rào” không cho người dân vào là sai và khuyến nghị các địa phương cần cẩn trọng hơn trong việc thu hút đầu tư bằng mọi giá.
Thông tin từ Bộ TN-MT, 7 địa phương nằm ven biển như: Bà Rịa-Vũng Tàu, Kiên Giang, Khánh Hòa, Đà Nẵng, Quảng Nam, Ninh Thuận, Bình Thuận, hiện có 780 dự án ven biển. Trong số này, hơn 260 dự án có khả năng bị thu hồi với tổng diện tích trên 19.000 ha và có 15 dự án đã bị thu hồi với diện tích hơn 700 ha.
Dulichgo
Ông Hiếu cũng dự trù trước khả năng lãnh đạo nhiều địa phương có thể e ngại làm mất lòng nhà đầu tư nếu rút giấy phép khi đã cấp. Nhưng ông cho rằng, không thể thu hút đầu tư bằng mọi giá và việc rút phép các dự án nằm ngay trên bờ biển là tôn trọng các nhà đầu tư khác và tạo niềm tin cho du khách thế giới...
< Vô số hàng rào kiên cố ở Hồ Tràm.
Kể câu chuyện cho phép tư nhân hóa bờ biển tại Santa Monica và Ventura County (Califonia, Mỹ), TS Hiếu nói đây là bài học kinh nghiệm mà VN nên tham khảo. Tại hai vùng biển này, chính quyền địa phương từ lâu cho phép người dân và các tài phiệt xây nhà, khu nghỉ dưỡng sát biển, sở hữu luôn vùng biển đó, lấy biển làm “của riêng” và không cho người dân bên ngoài vào.
“Điều này khiến cư dân quanh vùng phản ứng mạnh mẽ và chính phủ Mỹ thừa nhận đó là chính sách tư nhân hóa vùng biển sai lầm của mình. Và để sửa sai, chính quyền địa phương cho giải tỏa và chấp nhận đền số tiền lớn cho các đại gia mua đất ven biển nơi đây để họ di dời nhưng không thể giải tỏa tất cả, vì rất khó”, TS Hiếu cho biết.
Còn theo KTS Lê Công Sĩ, hiện có nhiều dự án đầu tư thực chất là xí phần. Lợi dụng chính sách ưu ái của địa phương… để xin đất, sang tay kiếm lời. “Chủ trương của Thủ tướng đưa ra là đúng đắn. Cần xem xét lại việc cấp dự án, những dự án chậm trễ là do từ chủ đầu tư hay quản lý lỏng lẻo của chính quyền. Tôi cho rằng lợi ích công cộng, lợi ích của người dân phải được đặt lên hàng đầu”, KTS Sĩ nói.
Thất bại lớn của các địa phương có biển
Cách làm du lịch biển ở thành phố Sète (Pháp) được nhiều chuyên gia đề cập như một cách làm du lịch hết sức nhân văn và thu về hàng triệu euro mỗi năm từ dịch vụ tại đây
< Tại Bình Châu...
Dulichgo
Sở hữu một bờ biển tuyệt đẹp ven biển Địa Trung Hải ngay miền nam nước Pháp, chính quyền thành phố Sète đã có luật nghiêm không cho phép xây dựng bất kỳ nhà hàng, khách sạn, resort, quán xá ven biển. Quan điểm chung chính quyền này đưa ra là bờ biển thuộc sở hữu toàn dân và bình đẳng đối với mọi du khách. Và những công trình xây dựng đều phải được thực hiện sâu trong đất liền, cách bờ biển một con đường và lùi vào sâu trong mấy chục mét nữa. Ở các nước có du lịch biển phát triển cũng tương tự. Các resort, khách sạn được xây dựng ở phía trong để không gian bãi biển làm khu vực chung.
Trong khi tại VN, khắp các bãi biển đẹp trải dài từ nam tới bắc đều đang rơi vào tình trạng xé lẻ bởi hàng ngàn dự án du lịch ven biển. Nhiều dự án đã triển khai và đưa vào hoạt động, nhưng cũng có hàng loạt dự án chỉ chiếm đất và treo ở mặt tiền biển 5 - 7 năm. Dọc đường ven biển Xuyên Mộc, Bình Châu (Bà Rịa-Vũng Tàu) tan hoang bởi các dự án bất động. Rất dễ dàng nhận ra những dự án kiểu này khi được bao bọc bởi những bờ rào kẽm gai và cả tường xi măng thô cứng bong tróc dưới mưa nắng. Các biển hiệu mục nát, có cái đã sụp vỡ, trơ ra thân sắt gỉ.
Ở Bà Rịa-Vũng Tàu, dự án khu nghỉ mát giải trí đa năng Saigon Atlantis Hotel do Công ty TNHH Winvest Investment VN làm chủ đầu tư, được cấp giấy chứng nhận đầu tư đã 7 năm, chiếm diện tích hơn 300 ha đất và 600 ha mặt nước biển đến nay cũng đang nằm im. Mũi Né (Phan Thiết, Bình Thuận) khiến nhiều doanh nghiệp lữ hành buồn bã khi chỉ trong vòng 20 năm đưa vào khai thác du lịch đã trở nên vô cùng chật hẹp. Mặt tiền bãi biển giao hết cho các chủ đầu tư đến nỗi suốt hàng chục cây số không có một lối đi cho người dân hay du khách không lưu trú trong resort ra được bãi biển.
Dulichgo
KTS Ngô Viết Nam Sơn, một người từng thực hiện tư vấn thiết kế cho nhiều dự án ven biển, sông, nói ngay rằng, chủ trương này tốt quá và lẽ ra phải được thực hiện từ rất lâu rồi. Tốt nhất nên có một con đường ngăn cách giữa bãi biển và các dự án bất động sản du lịch, resort để khi đó chủ đầu tư không thể vô tư xem bãi biển như sân vườn nhà mình rồi ngăn cấm người dân vào vui chơi, tắm biển như tình trạng gần đây. “Địa phương cũng không có quyền bán, cho thuê bãi biển vì nơi đây là công cộng. Các nước đều như vậy hết, không có nơi đâu xé bãi biển để cho doanh nghiệp thuê cả”, KTS Sơn nói.
KTS Mai Thế Nguyên cho biết ở châu Âu, dọc bờ biển thuộc công cộng, trong phạm vi 100 m từ mặt nước biển vào đất liền không được xây dựng gì cả, dành cho giao thông và cho mọi người. Nay nhà nước lấy lại diện tích bãi biển cho dân là đúng, không có lý do gì để tư nhân lấy bãi biển để kinh doanh, kiếm lợi, làm cản trở đi lại của người dân.
Trao đổi với Thanh Niên chiều qua, ông Nguyễn Văn Nên, Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, cho biết ngày 26.5, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm việc với Bộ TN-MT, các bộ, ngành liên quan về tình hình và giải pháp thực hiện cải cách thủ tục hành chính, đặc biệt là lĩnh vực đất đai. Thủ tướng cũng chỉ đạo Bộ TN-MT rà soát lại việc khai thác cát trên sông, kiểm tra chặt chẽ việc đánh giá tác động môi trường của các dự án, cấm cấp dự án ven biển, địa phương nào đã cấp phải thu hồi giấy phép bởi đây là nơi công cộng, bãi biển phải thông suốt, không được chặn ngang, quây rào. “Tinh thần chỉ đạo của Thủ tướng chung là như vậy, còn cụ thể triển khai như thế nào chúng tôi đang nắm bắt cụ thể tình hình các địa phương rồi sẽ thông báo rộng rãi tới báo chí”, ông Nên nói.
Theo N.Nga - Đ.Sơn - T.Tâm (Báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
< KDL rào chắn hết đường ra biển thế này đây.
Ủng hộ quan điểm và ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng, TS Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia kinh tế tài chính, cho rằng VN nên mạnh dạn tổ chức quy hoạch lại vùng kinh tế biển, từ du lịch đến khai thác bờ biển đánh bắt thủy hải sản để tận dụng tối đa lợi thế từ biển mà không phải quốc gia nào cũng may mắn có được.
“Nếu VN coi ngành công nghiệp không khói là thế mạnh, cần mạnh dạn quy hoạch lại bờ biển theo hướng phát triển bền vững để thu hút du lịch về lâu dài hơn là cái lợi trước mắt. Để làm được điều này, hãy thu hồi giấy phép cho các dự án đã cấp phép, cả Chính phủ và chính quyền địa phương phải chấp nhận hy sinh”, TS Hiếu nói.
Mỹ đã từng trả giá
< Khu nghỉ dưỡng Ana Mandara che tầm nhìn ra biển Nha Trang.
Lấy ví dụ các dự án ven biển Nha Trang, TS Hiếu cho rằng việc các nhà đầu tư “quây rào” không cho người dân vào là sai và khuyến nghị các địa phương cần cẩn trọng hơn trong việc thu hút đầu tư bằng mọi giá.
Thông tin từ Bộ TN-MT, 7 địa phương nằm ven biển như: Bà Rịa-Vũng Tàu, Kiên Giang, Khánh Hòa, Đà Nẵng, Quảng Nam, Ninh Thuận, Bình Thuận, hiện có 780 dự án ven biển. Trong số này, hơn 260 dự án có khả năng bị thu hồi với tổng diện tích trên 19.000 ha và có 15 dự án đã bị thu hồi với diện tích hơn 700 ha.
Dulichgo
Ông Hiếu cũng dự trù trước khả năng lãnh đạo nhiều địa phương có thể e ngại làm mất lòng nhà đầu tư nếu rút giấy phép khi đã cấp. Nhưng ông cho rằng, không thể thu hút đầu tư bằng mọi giá và việc rút phép các dự án nằm ngay trên bờ biển là tôn trọng các nhà đầu tư khác và tạo niềm tin cho du khách thế giới...
< Vô số hàng rào kiên cố ở Hồ Tràm.
Kể câu chuyện cho phép tư nhân hóa bờ biển tại Santa Monica và Ventura County (Califonia, Mỹ), TS Hiếu nói đây là bài học kinh nghiệm mà VN nên tham khảo. Tại hai vùng biển này, chính quyền địa phương từ lâu cho phép người dân và các tài phiệt xây nhà, khu nghỉ dưỡng sát biển, sở hữu luôn vùng biển đó, lấy biển làm “của riêng” và không cho người dân bên ngoài vào.
“Điều này khiến cư dân quanh vùng phản ứng mạnh mẽ và chính phủ Mỹ thừa nhận đó là chính sách tư nhân hóa vùng biển sai lầm của mình. Và để sửa sai, chính quyền địa phương cho giải tỏa và chấp nhận đền số tiền lớn cho các đại gia mua đất ven biển nơi đây để họ di dời nhưng không thể giải tỏa tất cả, vì rất khó”, TS Hiếu cho biết.
Còn theo KTS Lê Công Sĩ, hiện có nhiều dự án đầu tư thực chất là xí phần. Lợi dụng chính sách ưu ái của địa phương… để xin đất, sang tay kiếm lời. “Chủ trương của Thủ tướng đưa ra là đúng đắn. Cần xem xét lại việc cấp dự án, những dự án chậm trễ là do từ chủ đầu tư hay quản lý lỏng lẻo của chính quyền. Tôi cho rằng lợi ích công cộng, lợi ích của người dân phải được đặt lên hàng đầu”, KTS Sĩ nói.
Thất bại lớn của các địa phương có biển
Cách làm du lịch biển ở thành phố Sète (Pháp) được nhiều chuyên gia đề cập như một cách làm du lịch hết sức nhân văn và thu về hàng triệu euro mỗi năm từ dịch vụ tại đây
< Tại Bình Châu...
Dulichgo
Sở hữu một bờ biển tuyệt đẹp ven biển Địa Trung Hải ngay miền nam nước Pháp, chính quyền thành phố Sète đã có luật nghiêm không cho phép xây dựng bất kỳ nhà hàng, khách sạn, resort, quán xá ven biển. Quan điểm chung chính quyền này đưa ra là bờ biển thuộc sở hữu toàn dân và bình đẳng đối với mọi du khách. Và những công trình xây dựng đều phải được thực hiện sâu trong đất liền, cách bờ biển một con đường và lùi vào sâu trong mấy chục mét nữa. Ở các nước có du lịch biển phát triển cũng tương tự. Các resort, khách sạn được xây dựng ở phía trong để không gian bãi biển làm khu vực chung.
Trong khi tại VN, khắp các bãi biển đẹp trải dài từ nam tới bắc đều đang rơi vào tình trạng xé lẻ bởi hàng ngàn dự án du lịch ven biển. Nhiều dự án đã triển khai và đưa vào hoạt động, nhưng cũng có hàng loạt dự án chỉ chiếm đất và treo ở mặt tiền biển 5 - 7 năm. Dọc đường ven biển Xuyên Mộc, Bình Châu (Bà Rịa-Vũng Tàu) tan hoang bởi các dự án bất động. Rất dễ dàng nhận ra những dự án kiểu này khi được bao bọc bởi những bờ rào kẽm gai và cả tường xi măng thô cứng bong tróc dưới mưa nắng. Các biển hiệu mục nát, có cái đã sụp vỡ, trơ ra thân sắt gỉ.
Ở Bà Rịa-Vũng Tàu, dự án khu nghỉ mát giải trí đa năng Saigon Atlantis Hotel do Công ty TNHH Winvest Investment VN làm chủ đầu tư, được cấp giấy chứng nhận đầu tư đã 7 năm, chiếm diện tích hơn 300 ha đất và 600 ha mặt nước biển đến nay cũng đang nằm im. Mũi Né (Phan Thiết, Bình Thuận) khiến nhiều doanh nghiệp lữ hành buồn bã khi chỉ trong vòng 20 năm đưa vào khai thác du lịch đã trở nên vô cùng chật hẹp. Mặt tiền bãi biển giao hết cho các chủ đầu tư đến nỗi suốt hàng chục cây số không có một lối đi cho người dân hay du khách không lưu trú trong resort ra được bãi biển.
Dulichgo
KTS Ngô Viết Nam Sơn, một người từng thực hiện tư vấn thiết kế cho nhiều dự án ven biển, sông, nói ngay rằng, chủ trương này tốt quá và lẽ ra phải được thực hiện từ rất lâu rồi. Tốt nhất nên có một con đường ngăn cách giữa bãi biển và các dự án bất động sản du lịch, resort để khi đó chủ đầu tư không thể vô tư xem bãi biển như sân vườn nhà mình rồi ngăn cấm người dân vào vui chơi, tắm biển như tình trạng gần đây. “Địa phương cũng không có quyền bán, cho thuê bãi biển vì nơi đây là công cộng. Các nước đều như vậy hết, không có nơi đâu xé bãi biển để cho doanh nghiệp thuê cả”, KTS Sơn nói.
KTS Mai Thế Nguyên cho biết ở châu Âu, dọc bờ biển thuộc công cộng, trong phạm vi 100 m từ mặt nước biển vào đất liền không được xây dựng gì cả, dành cho giao thông và cho mọi người. Nay nhà nước lấy lại diện tích bãi biển cho dân là đúng, không có lý do gì để tư nhân lấy bãi biển để kinh doanh, kiếm lợi, làm cản trở đi lại của người dân.
Trao đổi với Thanh Niên chiều qua, ông Nguyễn Văn Nên, Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, cho biết ngày 26.5, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm việc với Bộ TN-MT, các bộ, ngành liên quan về tình hình và giải pháp thực hiện cải cách thủ tục hành chính, đặc biệt là lĩnh vực đất đai. Thủ tướng cũng chỉ đạo Bộ TN-MT rà soát lại việc khai thác cát trên sông, kiểm tra chặt chẽ việc đánh giá tác động môi trường của các dự án, cấm cấp dự án ven biển, địa phương nào đã cấp phải thu hồi giấy phép bởi đây là nơi công cộng, bãi biển phải thông suốt, không được chặn ngang, quây rào. “Tinh thần chỉ đạo của Thủ tướng chung là như vậy, còn cụ thể triển khai như thế nào chúng tôi đang nắm bắt cụ thể tình hình các địa phương rồi sẽ thông báo rộng rãi tới báo chí”, ông Nên nói.
Theo N.Nga - Đ.Sơn - T.Tâm (Báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Nơi nóng và lạnh nhất thế giới
(Giải trí) - Nhiệt độ tại Việt Nam đang chạm ngưỡng 40 độ C, còn Ấn Độ đã lên đến gần 50 độ. Tuy nhiên số liệu này vẫn còn thua xa nơi nóng nhất thế giới - Dasht-e Lut, Iran với hơn 70 độ.
Trang Nigeriadailynews vừa công bố danh sách các nơi nóng và lạnh nhất trên thế giới.
Nơi được phong tặng danh hiệu "nóng nhất thế giới" thuộc về Dahst-e Lut, Iran với nhiệt độ đo được là hơn 70 độ C. Đứng thứ hai là Queensland Outback của Australia với hơn 69 độ C. Hỏa Diệm Sơn, Trung Quốc đứng thứ ba khi nhiệt độ cao nhất các nhà khoa học từng đo được tại một rặng núi ở đây là gần 67 độ C.
Chia nhau các vị trí còn lại theo thứ tự từ 4 đến 10 là các địa điểm: Hang pha lê (hang Crystal, Mexico): 58 độ C, Al-Aziziyah (Libya): hơn 57 độ C, Thung lũng chết (Mỹ): khoảng 56 độ C, Kebili (Tunisia): 55 độ C, Hồ Frying Pan (New Zealand): 50-60 độ C và đây cũng là hồ nóng nhất thế giới, Tirat Zvi (Israel): 54 độ C, Hồ Assai (Djibouti): 52 độ C.
Dulichgo
Mười nơi lạnh nhất thế giới thuộc về: Vostok Station (Nam Cực): khoảng -89 độ C, Verkhoyansk (Nga): -72 độ C, Oymyakon (Siberia): khoảng -67 độ C, Greenland Ice Sheet (Greenland): khoảng -66 độ C, Yakutsk (Nga): khoảng -64 độ C, núi McKintley (Mỹ): -40 độ C, Ulaanbaatar (Mông Cổ): -40 độ C, hang Kungur Ice (Nga): -32 độ C, Altnaharra (UK): khoảng -27 độ C và Nunavut (Canada): -20 độ C.
Theo Vnexpress
Du lịch, GO!
Trang Nigeriadailynews vừa công bố danh sách các nơi nóng và lạnh nhất trên thế giới.
Nơi được phong tặng danh hiệu "nóng nhất thế giới" thuộc về Dahst-e Lut, Iran với nhiệt độ đo được là hơn 70 độ C. Đứng thứ hai là Queensland Outback của Australia với hơn 69 độ C. Hỏa Diệm Sơn, Trung Quốc đứng thứ ba khi nhiệt độ cao nhất các nhà khoa học từng đo được tại một rặng núi ở đây là gần 67 độ C.
Chia nhau các vị trí còn lại theo thứ tự từ 4 đến 10 là các địa điểm: Hang pha lê (hang Crystal, Mexico): 58 độ C, Al-Aziziyah (Libya): hơn 57 độ C, Thung lũng chết (Mỹ): khoảng 56 độ C, Kebili (Tunisia): 55 độ C, Hồ Frying Pan (New Zealand): 50-60 độ C và đây cũng là hồ nóng nhất thế giới, Tirat Zvi (Israel): 54 độ C, Hồ Assai (Djibouti): 52 độ C.
Dulichgo
Mười nơi lạnh nhất thế giới thuộc về: Vostok Station (Nam Cực): khoảng -89 độ C, Verkhoyansk (Nga): -72 độ C, Oymyakon (Siberia): khoảng -67 độ C, Greenland Ice Sheet (Greenland): khoảng -66 độ C, Yakutsk (Nga): khoảng -64 độ C, núi McKintley (Mỹ): -40 độ C, Ulaanbaatar (Mông Cổ): -40 độ C, hang Kungur Ice (Nga): -32 độ C, Altnaharra (UK): khoảng -27 độ C và Nunavut (Canada): -20 độ C.
Theo Vnexpress
Du lịch, GO!
Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015
Ngắm tam giác mạch nở giữa mùa hè
(CPN) – Tam giác mạch thường nở rộ từ cuối tháng 10, đầu tháng 11 nhưng nhiều du khách đến Hà Giang vào tháng 4 cũng có được niềm vui bất ngờ khi bắt gặp một rừng tam giác mạch nở giữa mùa hè.
< Nhiều du khách rất bất ngờ khi được ngắm tam giác mạch giữa mùa hè.
Một ngày cuối tháng 4-2015, chúng tôi trên hành trình khám phá Đông Bắc, dừng chân ở khu vực xã Quyết Tiến, huyện Quản Bạ (Hà Giang) rất bất ngờ khi bên đường, một rừng hoa tam giác mạch đang nở rộ. Nhiều người ngạc nhiên thốt lên: “Tam giác mạch cũng nở giữa mùa hè sao?”
< Những cánh tam giác mạch phớt hồng mang lại cái đẹp dịu dàng cho cao nguyên đá.
Dulichgo
Cánh đồng tam giác mạch phớt hồng dịu dàng dưới cái nắng sáng dịu nhẹ níu chân chúng tôi chụp hình, ngắm nghía thật lâu mà thấy vẫn chưa thỏa.
< Người dân đã biết trồng hoa tam giác mạch trái mùa để thu hút khách du lịch.
Theo người dân nơi đây, cánh đồng tam giác mạch này được trồng trái mùa nhằm thu hút khách du lịch. Du khách sau khi tham quan, chụp hình với tam giác mạch có thể trả cho người dân bản địa một chút tiền cảm ơn.
Trên đường đi, chúng tôi còn gặp tam giác mạch được trồng trên bìa rừng, hai bên đường nhưng hoa chưa nở nhiều.
Dulichgo
Ông Trần Thế Dũng, Phó Giám đốc Công ty du lịch Thế Hệ Trẻ, đơn vị khai thác tour đưa du khách khám phá hành trình Đông, Tây Bắc, cho biết vài năm gần đây, Hà Giang đang nỗ lực tạo nhiều dấu ấn với du khách, trong đó có tam giác mạch.
< Làm dáng giữa đồng tam giác mạch.
“Ý định của Hà Giang là đưa tam giác mạch trở thành một điểm nhấn du lịch, thu hút du khách không chỉ trong mùa thu từ tháng 9-11 mà tam giác mạch sẽ được trồng và nở quanh năm. Nên một số du khách bắt gặp tam giác mạch nở giữa mùa hè ở Quản Bạ là vậy” - ông Dũng giải thích.
Trước nay, nhiều người chỉ biết đến tam giác mạch như một loài hoa đẹp nhưng trong lần ghé thăm dinh của Vua Mèo (Vương Chí Sình) ở huyện Đồng Văn, Hà Giang, chúng tôi may mắn được nếm thử món bánh làm từ tam giác mạc.
Dulichgo
Người dân bản địa lấy bột của quả tam giác mạch để làm bánh hoặc dùng hạt trộn với hạt bắp nấu rượu, một số nơi để chăn nuôi gia súc.
< Bánh tam giác mạch, món ngon độc đáo của vùng cao Hà Giang.
Bánh tam giác mạch được nướng trên than hồng, hình tròn to như cái đĩa. Khi ăn, du khách bẻ từng miếng bánh mềm xốp (giống như bánh bò ở miền Nam). Ban đầu ăn có cảm giác hơi lạt nhưng một lúc vị thơm ngon, bùi bùi của tam giác mạch mới ngấm trong cổ họng…
Bánh tam giác mạch có thể ăn cùng thắng cố, giống như bánh bắp, bánh gạo…
Theo Linh Anh (Phụ Nữ NLĐ)
Du lịch, GO!
< Nhiều du khách rất bất ngờ khi được ngắm tam giác mạch giữa mùa hè.
Một ngày cuối tháng 4-2015, chúng tôi trên hành trình khám phá Đông Bắc, dừng chân ở khu vực xã Quyết Tiến, huyện Quản Bạ (Hà Giang) rất bất ngờ khi bên đường, một rừng hoa tam giác mạch đang nở rộ. Nhiều người ngạc nhiên thốt lên: “Tam giác mạch cũng nở giữa mùa hè sao?”
< Những cánh tam giác mạch phớt hồng mang lại cái đẹp dịu dàng cho cao nguyên đá.
Dulichgo
Cánh đồng tam giác mạch phớt hồng dịu dàng dưới cái nắng sáng dịu nhẹ níu chân chúng tôi chụp hình, ngắm nghía thật lâu mà thấy vẫn chưa thỏa.
< Người dân đã biết trồng hoa tam giác mạch trái mùa để thu hút khách du lịch.
Theo người dân nơi đây, cánh đồng tam giác mạch này được trồng trái mùa nhằm thu hút khách du lịch. Du khách sau khi tham quan, chụp hình với tam giác mạch có thể trả cho người dân bản địa một chút tiền cảm ơn.
Trên đường đi, chúng tôi còn gặp tam giác mạch được trồng trên bìa rừng, hai bên đường nhưng hoa chưa nở nhiều.
Dulichgo
Ông Trần Thế Dũng, Phó Giám đốc Công ty du lịch Thế Hệ Trẻ, đơn vị khai thác tour đưa du khách khám phá hành trình Đông, Tây Bắc, cho biết vài năm gần đây, Hà Giang đang nỗ lực tạo nhiều dấu ấn với du khách, trong đó có tam giác mạch.
< Làm dáng giữa đồng tam giác mạch.
“Ý định của Hà Giang là đưa tam giác mạch trở thành một điểm nhấn du lịch, thu hút du khách không chỉ trong mùa thu từ tháng 9-11 mà tam giác mạch sẽ được trồng và nở quanh năm. Nên một số du khách bắt gặp tam giác mạch nở giữa mùa hè ở Quản Bạ là vậy” - ông Dũng giải thích.
Trước nay, nhiều người chỉ biết đến tam giác mạch như một loài hoa đẹp nhưng trong lần ghé thăm dinh của Vua Mèo (Vương Chí Sình) ở huyện Đồng Văn, Hà Giang, chúng tôi may mắn được nếm thử món bánh làm từ tam giác mạc.
Dulichgo
Người dân bản địa lấy bột của quả tam giác mạch để làm bánh hoặc dùng hạt trộn với hạt bắp nấu rượu, một số nơi để chăn nuôi gia súc.
< Bánh tam giác mạch, món ngon độc đáo của vùng cao Hà Giang.
Bánh tam giác mạch được nướng trên than hồng, hình tròn to như cái đĩa. Khi ăn, du khách bẻ từng miếng bánh mềm xốp (giống như bánh bò ở miền Nam). Ban đầu ăn có cảm giác hơi lạt nhưng một lúc vị thơm ngon, bùi bùi của tam giác mạch mới ngấm trong cổ họng…
Bánh tam giác mạch có thể ăn cùng thắng cố, giống như bánh bắp, bánh gạo…
Theo Linh Anh (Phụ Nữ NLĐ)
Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)















































