Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Thích gì bằng đi chợ cá sớm mai

Sau mấy lần thất hẹn chỉ vì tật ngủ nướng, cuối cùng tôi cũng có buổi theo chân chị hàng xóm đi chợ sớm đón mua hải sản của những chiếc ghe đánh bắt gần bờ với tâm trạng đầy háo hức.

Lao xao chợ sớm

Buổi sớm, đường phố thoáng đãng, không khí tinh khôi mang đến cảm giác thật dễ chịu. Chị hàng xóm dừng xe ở khu vực bờ kè gần cầu Trần Phú. Ban đầu chỉ có vài người bán hàng, chẳng bao lâu đông dần lên, nghe xôn xao những lời chào mời, trả giá. Mỗi khi có ai đó vừa đổ ra mớ cua, cá, tươi - thành quả của chuyến biển đêm gần bờ, mọi người lại xúm đến ngắm nghía, hỏi han.

Không như lúc được bày bán ở các chợ lớn, hải sản thường nhiều và đã tuyển lựa, phân loại, ở đây phần nhiều là các mớ hải sản lẫn lộn các loại, con to, con nhỏ vì vừa đưa ở ghe lên là trút luôn ra bán. Người mua cũng khá đông, có người tranh thủ đi chợ sớm và cũng có nhiều người tiện đi tập thể dục ghé qua...

Bác sĩ Vũ Thị Thanh (Khoa Vật lý trị liệu phục hồi chức năng, Bệnh viện Y học cổ truyền và Phục hồi chức năng) thường ngang qua đây sau những buổi sáng sớm tan ca hay mỗi lần trên đường đi làm sớm. Vì thế, cứ cuối tuần chị lại tranh thủ ghé mua hải sản tươi sống cho gia đình trong cả tuần. Chị bảo, tuy giá cả không rẻ hơn nhiều so với chợ chính thống nhưng điểm hấp dẫn người mua ở đây là có thể chọn được hải sản còn tươi nguyên, chưa bị ướp đá. “Tôi hoàn toàn yên tâm khi mua những con tôm tít trong veo búng lách tách, những con mực da còn nhấp nháy, mấy con cá mú còn ngáp ngáp, cua, ghẹ đều còn sống, trông rất thích”, chị Thanh chia sẻ...
Dulichgo
Ở Nha Trang, ngoài các chợ truyền thống, nhiều nơi bán hải sản tươi từ ghe lên buổi sớm được nhiều người biết đến như: khu vực đường bờ biển Phạm Văn Đồng, đoạn gần Hòn Một, khu vực bờ biển trước chợ Hòn Rớ, Cảng cá Vĩnh Trường.

Rời khu vực bờ kè, chúng tôi còn đi dạo một số chợ cá trong thành phố. Tại Cảng cá Vĩnh Trường, chưa đến 6 giờ nhưng cảnh mua bán đã tấp nập. Cá được xếp lớp từng chậu, từng khay lớn chuẩn bị tỏa đi các chợ.

Ở đây chủ yếu bán sỉ nên thường phải mua với số lượng lớn, giá khá rẻ so với các chợ trung tâm thành phố. Chị hàng xóm cứ xuýt xoa khi mua được ký cá giò chỉ 30.000 đồng, trong khi mới vài hôm trước, chừng ấy tiền chỉ mua được 1 con nặng vài lạng ở chợ Xóm Mới.

Rời Cảng cá Vĩnh Trường, chúng tôi tới khu vực Hòn Rớ. Hơn 7 giờ sáng, nắng đã lên cao, bờ biển vắng hoe, chỉ có vài người buôn là mối quen chờ ghe về. Mỗi lượt ghe lên, mấy bà, mấy chị xúm vào trả giá. Chỉ định dạo chơi cho biết, vậy mà thấy mẻ cá tươi ngon, cầm lòng không được, chúng tôi lại mua thêm. Chị hàng xóm hứng khởi khi trưa về chồng con sẽ có món cá đuối nướng, món mực hấp ngon lành...

Hấp dẫn tour đi chợ
Dulichgo
Mê dạo chợ, chị Châu Lê Thịnh (đường Lê Hồng Phong, Nha Trang) rất rành mấy khu vực ven biển chuyên bán hải sản sớm không chỉ vì hải sản tươi ngon mà còn vì cảm xúc, không khí mà nó mang lại. Cất tiếng cười hồn nhiên quen thuộc, chị bảo: “Đi nhiều nên ở đâu cũng có mối quen, có hàng ngon lại gọi. Nhum, tôm, mực, cá đổng, cá nục... đều tươi xanh. Có khi gặp mớ cá nục ngon mua về kho cà chua gửi cho con, cho bạn nơi xa cũng thấy vui vui.

Đi chợ đâu chỉ để mua cá, tôm, cua, ghẹ... Mình thích lê lết mấy điểm bán gần bờ biển hơn các chợ chính thống vì được đi dạo trên con đường ven biển vừa ngắm bình minh trên biển vừa hít không khí sớm mai trong lành, nắng long lanh, gió thổi vào sướng tê cả người, niềm vui ấy còn gì bằng. Có khi mấy cô bạn thân ở những nơi khác mỗi khi có dịp ghé Nha Trang cũng chỉ mê có thế thôi. Có bạn còn bảo chỉ ù vào được 1 ngày cũng chỉ để dẫn đi chợ cá chơi thôi”.

Với sự hấp dẫn đặc biệt riêng của những buổi chợ sớm này, nên nhiều năm qua, các khách sạn, khu nghỉ mát ở Nha Trang đều đưa khách đến chợ trong các chương trình khám phá Nha Trang. Chị Trần Thị Kim Hoàn - Quản lý truyền thông và tiếp thị của khách sạn Sunrise Nha Trang cho biết: “Mục đích của tour này là để du khách trải nghiệm, khám phá nhịp sống bình yên, trong lành ở Nha Trang thông qua các hoạt động đời thường, đặc trưng của một thành phố ven biển. Theo tour này, khách sẽ có cơ hội trải nghiệm văn hóa địa phương trong một hành trình khám phá TP. Nha Trang vào buổi sớm tinh mơ. Trong chặng cuối của hành trình, chúng tôi sẽ đưa khách đi qua những con phố rộn ràng âm thanh của buổi sớm mai để dừng chân tại cảng cá, chợ Hoàng Diệu. Tại đây, du khách được thấy cách những người bán hàng chào mời mua, bán...”.

Không chỉ đến các chợ nhỏ, nhiều du khách thích khám phá còn thường tìm đến Cảng cá Vĩnh Lương, một trong những cảng cá lớn của TP. Nha Trang. Đây cũng là điểm đến quen thuộc của giới nhiếp ảnh, là nơi rất thú vị để ngắm cảnh ghe thuyền đánh cá tấp nập về bến. Đến đây vào lúc sáng sớm hay xế chiều đều có thể thấy được cảnh nhộn nhịp của cảng.
Dulichgo
Mới đây, những người hay đi chợ sớm lại xôn xao hỏi nhau về việc những điểm bán cá tự phát này sẽ bị dẹp bỏ. Bà Nguyễn Thị Thanh Vân - Chủ tịch Hội Phụ nữ phường Xương Huân cho biết: Khu vực này vốn là phường biển, là nơi tập kết cá từ dưới ghe đưa lên. Về sau, đông khách mua, người dân còn mang hàng từ nơi khác đến bán. Những điểm bán cá tự phát này chỉ hoạt động từ 5 giờ đến 6 giờ 30 sáng mỗi ngày. Tuy không gây mất trật tự giao thông và không làm ảnh hưởng lớn nhưng để lại mùi hôi tanh trên bãi biển sau mỗi lần tan chợ, đặc biệt là tại khu vực bờ kè đường Trần Phú và đường Phạm Văn Đồng. Chính vì thế, chính quyền địa phương đang vận động người dân không buôn bán ở đây nữa.

Theo NAM DU - HÀ VI (Khánh Hòa Online)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Phú Yên đâu chỉ “hoa vàng với cỏ xanh”

(TTO) - Sau khi bộ phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh của đạo diễn Victor Vũ được công chiếu, không ít người xem tò mò về nơi được chọn làm bối cảnh chính, mang đến những thước phim đẹp như tranh vẽ cho bộ phim này: Phú Yên. Tuy nhiên, những tưởng cảnh trí hoang sơ, đầy kỳ thú nhưng vẫn rất yên bình tại Phú Yên trong thực tế còn... hấp dẫn hơn phim rất nhiều, có thể khiến bạn “quên cả lối về” khi lạc bước đến đây.

Du lịch “nhà quê”

Cái hay và cũng là cái dở của Phú Yên đó là mọi danh thắng đều “nguyên bản”, khá hoang sơ và gần như chưa được khai phá hoặc khai thác chưa đúng tầm. Vậy nên, nếu chọn Phú Yên để du lịch, hay nhất vẫn là kiểu du lịch “nhà quê”, quẳng hết những tiện nghi quen thuộc, hòa mình vào thiên nhiên.

< Gành Đá Dĩa.

Trong những địa danh nổi tiếng nhất ở bắc Phú Yên (giáp Bình Định) như đầm Ô Loan, biển Long Thủy, vịnh Xuân Đài, gành đá Hòa Thắng, nhà thờ Mằng Lăng... có thể nói gành Đá Đĩa là “của hiếm” với những vách, ghềnh đá tựa và xếp chồng lên nhau theo dạng cột hình lục giác, ngũ giác, bằng phẳng và đều tăm tắp như những cột đĩa chất cao đầy, được hình thành trong quá trình phun trào của núi lửa cách đây khoảng 60 triệu năm.

Nhìn xa, gành Đá Đĩa trông như một tổ ong khổng lồ, đen bóng, nổi bật giữa nền biển trời xanh biếc bên những con sóng bạc đầu. Trong khi đó, gành đá Hòa Thắng lại như những đốt xương sống hóa thạch của một con khủng long. Ngồi hát ca bềnh bồng dưới gành đá vàng nâu sừng sững giữa đồng lúa bao la lộng gió, ngát hương cỏ cây... bạn đã bao giờ tưởng tượng đến chưa?

< Mũi Điện hoàng hôn.

Trở ngược về phía nam là vũng Rô, mũi Điện, bãi Tiên, bãi Xép, núi Đá Bia, đập Hàn... Giả dụ đến mũi Điện khi trời đã nhá nhem, leo lên ngọn hải đăng và... lăn ra ngủ giữa khí trời thanh mát đượm mùi sóng và gió biển, bên tai êm êm tiếng côn trùng ru. Bị đánh thức bởi những tia nắng đầu tiên ở cực đông của đất nước, nhìn xuống bãi Tiên thanh vắng, rồi lao mình xuống dòng nước xanh ngắt và nhấm nháp ít cá, mực tươi nguyên nướng thơm lừng... Cuộc đời như thế có đẹp quá không?

< Một góc Đập Hàn.

Và nếu là fan của bộ phim King Kong của Hollywood, đập Hàn sẽ cho bạn cảm giác được đến đúng khu rừng mà chú King Kong trong phim đã sống. Một bên là rừng nhiều tầng cây xanh mướt, thấp thoáng bóng người vác củi qua lại; một bên là những hòn đá to nhỏ đủ kiểu chất chồng cao như núi; ở giữa là khe suối nhỏ nước trong veo, được điểm xuyến bởi một “đội quân” hoa dại đủ màu sắc vươn lên từ những khe đá.

Tiếc rằng vẻ đẹp không tì vết của đập Hàn có thể sẽ không còn khi việc thi công hầm đèo Cả đã ít nhiều ảnh hưởng đến cảnh quan nơi đây.

< Vũng Lắm trong thắng cảnh quốc gia vịnh Xuân Đài thuộc thị xã Sông Cầu.

Còn vũng Rô ư? Tất cả những sắc xanh trên đời đều có ở biển nơi này. Cảng Vũng Rô ngày xưa vốn là cảng quân sự nhưng giờ yên bình lắm. Chiếc cầu cảng dài rộng, trải thẳng ra biển xanh êm khiến người đứng trên đó phải thảng thốt: Ôi, đây chẳng phải là nơi tuyệt vời để “thuyền” và “biển” gặp nhau đó ư? Còn mơ gì ở vũng Rô? Mơ có ngày người ta làm tour lặn biển để được tận mắt ngắm chiếc tàu chiến đắm, nằm đó lạnh lẽo mấy chục năm rồi.

Nhấm nháp “báu vật của biển”

Với 190km bờ biển, du lịch Phú Yên sướng nhất dĩ nhiên là tắm biển và thưởng thức hải sản. Các bãi biển và những “hòn” ở đây hầu hết đều hoang sơ, cực kỳ thích hợp cho những ai muốn thử làm Robinson. Ngoài bãi Môn, bãi Tiên, bãi Xép, bãi Tràm... quen thuộc, Phú Yên còn có bãi Từ Nham (cách quốc lộ 1 khoảng 7km về phía đông) thật hút mắt. Bãi biển nổi tiếng ở Phú Yên thường phẳng, cát trắng mịn, sạch boong, nước biển trong xanh cùng sóng êm nhẹ mê hoặc khách du lịch gần xa.

Bãi Từ Nham cũng không ngoại lệ. Bãi này dài khoảng 8km, đối diện biển là những đồi cát chập chùng cùng rừng bụi cây đầy ảo diệu. Từ đồi cát nhìn xuống, Bãi Từ Nham trông tựa chiếc boomerang đặc sắc. Như nhiều bãi biển khác ở Phú Yên, khách có thể đến làng chài nằm sát chân núi để thưởng thức những món ăn hải sản tươi ngon vừa được ngư dân lưới lên từ biển.

Cá ngừ đại dương, cá thu, tôm hùm, cua, ghẹ, mực... là những thứ “thường thôi” ở Phú Yên. Vậy nên hãy một lần ghé chợ cá hay cảng cá. Từng đoàn người ùa ra tàu cá, vác những chú cá ngừ đại dương tươi xanh trên những chiếc võng vào bờ hẳn là cảnh tượng hiếm thấy, để lại ấn tượng khó phai. Ấn tượng này sẽ đậm đà hơn khi khách thử qua vài miếng sashimi cá ngừ chấm tương, mù tạt hay tô cháo mắt cá ngừ đại dương đậm vị biển cả.

Nhưng không chỉ có hải sản, cơm gà Phú Yên (tiệm lề đường có khi còn ngon hơn những tiệm có bảng hiệu), bánh bèo dưới chân Núi Nhạn, gà nướng Ven Sông, vịt nướng ngói Mỵ Nương, dê Chóp Chài... là những điểm dừng ẩm thực không thể bỏ qua với hương vị cùng cung cách phục vụ rất khác biệt.

Muốn biết nơi có cánh đồng lúa rộng nhất Nam Trung bộ, có cầu đường sắt dài nhất Việt Nam này còn gì mê hoặc nữa, bạn hãy nhanh chân làm một chuyến “Phú Yên - Hoa vàng cỏ xanh”. Đơn giản nhất vẫn là đi xe khách giường nằm, ngủ một đêm là tới. Hay chỉ cần một cái click chuột sẽ có ngay vé tàu lửa cũng một đêm hoặc nửa ngày đã “gặp nhau”.

< Đồng lúa Chí Thạnh (huyện Tuy An).

Nếu chọn máy bay, chỉ 45 phút từ sân bay Tân Sơn Nhất đã đáp xuống sân bay Tuy Hòa mới cáu cạnh, WiFi vù vù, tha hồ mà “check in” hay “selfie” khoe cùng bạn bè Facebook.

Nhưng thú vị nhất, hưởng trọn cảm giác “đi bụi” đến vùng biển vắng này nhất là tự lái xe đi. Từ TP.HCM, cứ quốc lộ 1 mà thẳng tiến hoặc chọn đường ven biển từ đoạn Bà Rịa - Vũng Tàu mà đi. Trước mặt đường hun hút, biển một bên, rừng núi một bên, “em” sau lưng hay kề vai và nghe John Denver ngân nga đàn hát Take me home, country roads…
Thử đi sẽ biết, thiên đường hạ giới chính là đây!

Bãi Xép “thức giấc”

< Một góc Bãi Xép (ảnh Dulichgo).

Phải đến khi phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh được công chiếu, bãi Xép mới được nhiều người biết đến. Chỉ cách TP Tuy Hòa khoảng 15km, con đường gần 3km từ quốc lộ 1 vào bãi Xép (An Chấn, huyện Tuy An) đã được tráng nhựa phẳng lì.

Ven theo con đường mòn vài mươi bước chân, du khách sẽ ngỡ ngàng trước bãi biển cát vàng óng, sóng dồn dập từng lớp vỗ vào bờ, nằm dưới hàng dương ngút ngàn. Điểm đặc biệt của bãi Xép là hai bãi đá đen lớn ở hai đầu, được thiên nhiên xếp bậc thang, như để bảo vệ bãi Xép khỏi những cơn bão tố.

< Từ mũi An Chấn nhìn xuống Bãi Xép (ảnh Dulichgo).

Du khách có thể leo lên ngồi trên những phiến đá, phóng tầm mắt nhìn ra biển xanh mênh mông, tai nghe gió thổi luồn qua khe đá, miệng nếm vị mặn của biển, tay với lấy những miếng bọt biển và hít cho đã đời không khí trong lành của biển - một cảm nhận 5D không rạp hát nào có thể đem lại được.

Bước chân lên tới đỉnh, cả một bãi cỏ xanh ngắt lớn bằng sân bóng đá hiện ra trước mắt, bao la, rộng mở. Một người dân ở An Chấn, cho biết nơi đây học sinh hay tổ chức cắm trại, rồi cạy hào trong những hốc đá, lặn xuống biển bắt cá hay ngắm san hô ngay sát bờ này thôi.

Theo Quỳnh Nguyên, Gia Tiến (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Phóng viên BBC lạc vào thiên đường Côn Đảo

Vào 5 giờ sáng và 6 giờ tối, loa của chính quyền đã phát thanh trên khắp Việt Nam. Dấu tích của thời kỳ trước khi các gia đình có tivi và đài, hệ thống phát thanh công cộng (đưa tin, tuyên truyền phổ biến, thông báo thời tiết) thường nghe không được rõ lắm vì tiếng ồn lẫn lộn của động cơ mô tô, còi ô tô và thi công xây dựng.

Nhưng trên đảo Côn Sơn, tiếng phát thanh truyền to và rõ ở thị trấn nhỏ chỉ có 5.000 dân, 2 bộ đèn giao thông và một nơi dạo chơi bên bờ biển. Đến thăm hòn đảo lớn nhất của quần đảo Côn Đảo (gồm 16 đảo tuyệt đẹp phần lớn là hoang vắng phía Nam Biển Đông) kể như đi ngược dòng thời gian.

Mặc dù chỉ cần một chuyến 45 phút máy bay cánh quạt từ TP Hồ Chí Minh, thiên đường Côn Sơn là một thế giới ít được du khách lui tới ở Việt Nam. Đây là nơi nằm ngoài tầm ngắm du lịch, khuất nẻo so với các thành phố du lịch phát triển quá ồ ạt như Nha Trang và các bãi biển Phú Quốc. Chẳng thấy các người chèo kéo khách, chỉ thấy các bãi biển trống vắng êm ả, và mùa cao điểm chỉ có khoảng hơn một chục du khách Tây.

Tuy nhiên nó sẽ không mãi như vậy. Khu nghỉ dưỡng đầu tiên Six Senses Con Dao của đảo cực kỳ sang trọng được khánh thành năm 2010 ở Vịnh Đất Dốc bên bở phía Đông, và khu nghỉ dưỡng rất lớn đang được xây dựng ở phía Nam. Cũng có nghe nói đến việc xây dựng một nơi lui sống ẩn dật do Ý tài trợ cũng như việc kéo dài đường băng để máy bay lớn hơn có thể hạ cánh.
Dulichgo
Nhưng lúc này, phần lớn các du khách là người Việt Nam đến đây để tưởng nhớ quá khứ đen tối của đảo. Được cho là Đảo Của Quỷ Dữ ở Đông Nam Á, Côn Sơn đã từng là nơi tù đầy, nơi đối xử dã man tàn bạo của thực dân Pháp và sau đó là Cuộc chiến Việt Nam. Người Pháp đã bắt 914 người làm việc đến chết để xây dựng đê chắn sóng cho đảo, trong khi đó các tù nhân Chiến tranh Việt Nam bị nhốt trong các “chuồng cọp” ghê sợ, ở đó người cộng sản hoặc tình nghi là cộng sản bị xiềng xích vào sàn các hố bê tông có song sắt bên trên. Các bức tường chính của nhà tù vẫn được thấy rõ phía trên thị trấn là điều nhắc nhở thường xuyên, các nhà giam và nghĩa địa đã trở thành nơi để viếng thăm hàng nghìn người Việt đã phải chịu đựng và chết trên đảo từ 1862 đến 1975.

Nhưng mặc dù những ký ức hãi hùng vẫn còn đè nặng, cuộc sống hiện đại ở trên đảo là thong thả và thoải mái. Phần đất dốc nhiều cây xanh của Côn Sơn được nước biển ấm áp mầu xanh ngọc và đá ngầm san hô bao quanh. Các cây phượng đỏ và hoa giấy tô điểm mầu sắc cho cánh rừng, và cây đại và mộc lan chạy dọc đại lộ rộng và yên tĩnh. Một con đường duy nhất bao vòng một nửa đảo; đi mô tô bám theo bờ biển dẫn đến các ao đầy hoa sen, các vách núi hùng vĩ mầu đỏ da cam và các bãi biển cát trắng trống vắng nối tiếp nhau. Biển thì yên tĩnh, sạch và hoàn hảo để bơi quanh năm.

Công việc hàng ngày của đảo bắt đầu từ chợ nhộn nhịp. Tại đó mực ống, cua, trai sò, chôm chôm, chuối lá, xoài, thanh long và hoa sen chất đầy để bán ở ngoài chợ. Bên trong, các bộ đội trẻ áo xanh ngồi trên ghế nhựa ở các quán ăn, họ ăn sáng với món bún riêu hoặc bún thịt nướng dưới ánh nắng ban mai. Đến 9 giờ sáng, đồ ăn đã được bán hết và đến trưa thì chợ không còn ai.
Dulichgo
Sau đó im ắng đến 2 giờ chiều, khi đó các chủ mới của sạp hàng buổi chiều sẽ tới và bán bánh mì kẹp thịt, nước mía và bánh cuốn. Sau 2 giờ, người phụ trách bưu điện về nhà, chợ vắng vẻ, hòn đảo ngủ trưa, mặt trời rọi chiếu xuống mặt biển xanh. Chẳng còn gì để làm ngoài việc đi bơi ở một trong nhiều bãi biển đẹp đẽ; bạn đi đâu là không quan trọng, bạn làm theo ý mình.

Nếu là ở đất liền thì bạn sẽ thấy tàu thuyền đi lại liên miên quanh cảng. Nếu bạn muốn thăm quần đảo từ Côn Đảo thì hãy hỏi vào buổi tối những người xung quanh và bạn sẽ có thể đi ghé một thuyền sáng sớm hôm sau cùng một người đánh cá. Chậm chạp nổ máy bành bạch rời cảng trong một chiếc thuyền cũ nát sơn xanh và vàng, người đánh cá chắc hẳn sẽ đưa bạn đến các vịnh và vách đá của các hòn đảo nhỏ xíu ngoài khơi. Với một ống thở và một kính lặn là đủ để bạn thấy được rùa, và lặn vẫn nổi tiếng là một phần hay nhất của Việt Nam.

Khi cái nóng ban ngày đã hết, nhiều du khách thích đi thăm đảo bằng xe máy. Ở vịnh An Hải, cách thị trấn Côn Sơn 1 km về phía nam, ta thấy những người mò hạt trai và đánh cá neo tầu, họ cất giữ các thuyền thúng (tròn, bằng tre, được trám bằng nhựa cây cọ, và di chuyển bằng mái chèo) ở trên bờ. Sáu cây số tiếp theo, lên dốc theo đường dọc bờ vịnh cho đến khi ta đến mũi cực naam của đảo, ở đó nhìn được về mọi phía, ta thấy quần đảo ở phía Đông; cảng và thị trấn Côn Sơn ở phía Bắc; vùng đất lởm chởm đá của đảo ở phía Tây.

Các vách núi đá bao bọc, con đường uốn khúc qua vịnh dốc đứng và nước trong như pha lê là điểm mạnh nhất của đảo – với Bãi Nhất, bãi biển phẳng và rộng. Ở đây núi non nhường chỗ cho một vùng cát trắng hoang sơ trải dài hàng trăm mét khi triều thấp, và vùng nước biển ấm và sâu ngang bụng chạy dài một trăm mét nữa. Hãy ở lại cho tới lúc chập choạng tối, khi đó chân trời sẽ lấp lánh ánh đèn của các tầu container đi lại ở Biển Đông như mắc cửi.
Dulichgo
Về tối, nơi dạo chơi bên bờ biển của thị trấn Côn Sơn thành trung tâm sinh hoạt xã hội của đảo. Trời ngả mầu hồng và các xe chế biến đồ nướng tới, có ngô nướng, thịt gà và thịt heo xiên nướng. Những người bơi (chủ yếu là du khách Việt Nam mà họ tránh bãi tắm vào ban ngày) tới để để ngâm mình lúc sẩm tối. Dải đất ven biển chật ních người.

Phía bên kia đường, có các biệt thự thời Pháp thuộc bị xuống cấp ở mức độ khác nhau; cây mọc hoang đầy vườn. Nhà soạn nhạc Camille Saint-Saens từng ở một vila đó khi ông hoàn tất bản nhạc kịch Brunhilda năm 1895; ngày nay, tòa nhà đó là quán cà phê Côn Sơn; ở đó chỉ có đồ uống chính là bia, kem và cà phê Việt Nam.

Về đêm, một chợ khác được tụ họp ở phố Trần Huy Liệu, cách hai ngã tư về phía Đông. Ghế và bàn gấp bằng thép chiếm nửa phố;

Bia bày bán nhiều và các quán bên đường nướng trai sò tôm cua, mực ống và các thứ đánh bắt được sau cùng trong ngày. Thư giãn với đồ nhậu như vậy thật là tuyệt và bạn sẽ cảm thấy lưu luyến không muốn rời đảo đáp máy bay trở về đất liền.

Theo BBC
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Mùa hạt dẻ về

(TTO) - Mùa này nếu có dịp lên vùng cao Tứ Sơn (Lục Nam, Bắc Giang), bạn sẽ có trải nghiệm thú vị: cùng bà con nơi đây nhặt những hạt dẻ đen nhánh, đặc sản từ những cánh rừng bạt ngàn.

< Bạt ngàn cánh rừng dẻ.

Khu vực Tứ Sơn bao gồm 4 xã Vô Tranh, Trường Sơn, Bình Sơn, Lục Sơn, là một trong những xã vùng cao của tỉnh Bắc Giang. Địa hình chủ yếu là đồi núi, cuộc sống còn muôn vàn khó khăn nhưng từ những mảnh đồi cằn cỗi, thiên nhiên đã ưu đãi cho mảnh đất này những sản vật ít nơi nào có được, những sản vật mang đậm hương vị nắng gió vùng cao. Và hạt dẻ chính là một trong những sản vật đó.

< Cây dẻ.

Với người dân nơi đây, mỗi khi thu về ngang qua các cánh rừng dẻ, bất chợt nhìn thấy những hạt dẻ đen nhánh nằm trên lớp lá mục, ngẩng lên thấy những những chiếc gai dẻ đang “mở miệng cười”, như vậy là đã biết rằng một mùa hạt dẻ nữa lại về.

Cùng chẳng biết những cây dẻ có mặt trên mảnh đất này từ bao giờ, lũ trẻ tôi chỉ biết ông bà xưa hay kể chính những hạt dẻ là thực phẩm cứu đói và những cánh rừng dẻ cũng là nơi sơ tán, trú ẩn cho bộ đội và nhân dân trong những năm kháng chiến ác liệt. Cứ thế cho đến bây giờ, những cây con lại nối tiếp mọc lên thay những cây đã già cỗi và nơi đây vẫn duy trì được những cánh rừng bạt ngàn hiếm nơi nào có được.
Dulichgo
Cây dẻ thuộc loại cây thân gỗ, có những cây già một vòng tay người lớn ôm không hết. Cây dẻ ra hoa vào mùa đông năm trước. Những chùm hoa li ti màu trắng bao trùm khắp các cánh rừng và rồi từ những bông hoa đó qua nhiều tháng trở thành quả. Những hạt dẻ được bao bọc bởi một lớp vỏ ngoài sần sù, gai góc. Đến tận thu năm sau mới chuyển từ màu xanh sang nâu. Khi đó hạt dẻ đã già, lớp vỏ gai ngoài đã chuyển sang màu vàng, chúng bắt đầu bung ra và những hạt dẻ rơi xuống đất.
Đó là khi người dân rủ nhau lên rừng nhặt hạt dẻ.

< Những chùm hoa dẻ sai trĩu.

Chuẩn bị vào mùa dẻ, người dân nơi đây lại dọn dẹp, phát quang các khu rừng để công việc nhặt hạt dẻ trở lên dễ hơn. Nhặt hạt dẻ không phải là công việc nhàn hạ đối với người dân nơi đây. Họ phải dậy nhặt từ tờ mờ sáng đến khi mặt trời bắt đầu xuống núi, tỉ mẩn ngồi bới từng lớp lá mục nhặt những hạt dẻ trốn đâu dưới lớp thảm thực vật dày.

Nhiều hạt vẫn chưa chịu chui ra khỏi lớp vỏ ngoài, lại tỉ mẩn bóc tách những lớp gai cứng bên ngoài để lấy những hạt dẻ bên trong, dù khéo mấy vẫn bị gai đâm vào tay đau buốt. Những vết thâm tím nhỏ li ti trên những ngón tay cứ đến mùa này lại xuất hiện.

< Hạt dẻ rơi lấp ló trên những thảm lá mục.

Mùa dẻ về, cả người già và trẻ con khi được nghỉ học cũng lên rừng nhặt dẻ phụ giúp bố mẹ. Những cánh rừng trở lên huyên náo và nhộn nhịp hơn bởi những tiếng nói cười, tiếng gọi nhau í ới của mọi người.
Dulichgo
So với hạt dẻ Trùng Khánh thì hạt dẻ ở đây có thể kém hơn về kích thước nhưng hương vị đậm đà khó có thể nào quên. Hạt dẻ chỉ bé bằng đầu đũa, to lắm chỉ nhỉnh hơn chút ít. Nhưng hạt dẻ nhặt về được thương lái đến thu mua và mang đi tiêu thụ ở khắp các tỉnh thành trong nước.

< Người dân cần mẫn bên những cánh rừng.

Hạt dẻ là món ăn vặt vô cùng chuộng đối với người dân miền Bắc khi đông về. Thích hợp và đơn giản nhất là cho lên răng. Hạt dẻ đãi trong nước sạch loại bỏ những hạt hỏng, hạt nổi, sau đó cho vào chảo gang rang trên bếp lửa.
Dulichgo
Rang dẻ cũng đòi hỏi người rang phải khéo, điều chỉnh nhiệt độ sao cho đều, nếu rang kỹ quá dẻ sẽ bị cứng khó ăn. Hạt dẻ rang đạt là những hạt dẻ đã nứt vỏ, nhân có mùi thơm và khi ăn thì dẻo. Dẻ cũng có thể tách nhân nấu xôi hoặc nấu cháo, mỗi món lại có một hương vị riêng.

< Thành quả sau một buổi sớm.

Những cây dẻ ở đây không cần chăm bón, cứ thế lớn lên, cứ lớp cây này nối tiếp lớp cây kia tạo thành những rừng dẻ ngút ngàn và mang lại hiệu quả kinh tế cao, bà con nơi đây gọi dẻ là “cây vàng” cũng vì vậy.

Vào những ngày này nếu có dịp ghé thăm mảnh đất vùng cao này, bạn nhớ cùng người dân nơi đây đi nhặt hạt dẻ đen óng sẽ có một trải nghiệm thật khó quên. Và chắc chắn rằng buổi tối bạn sẽ được chủ nhà thiết đãi một chảo hạt dẻ rang thơm lừng bên bếp lửa. Những nhân hạt dẻ dẻo thơm quyện cùng với ấm áp của tình người vùng cao thật khó quên…

Theo H.Hân (Du lịch Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Đến An Giang đi chợ Tịnh Biên

An Giang nói chung và vùng Thất Sơn nói riêng, nổi tiếng với những địa danh đã đi vào thi ca, huyền thoại như đồi Tức Dụp, Núi Sam... làm nức lòng du khách gần xa. Những năm gần đây du khách đổ về An Giang – Châu Đốc ngày càng đông trong những ngày lễ hội – như Đua bò vùng Bảy Núi và đặc biệt là Lễ hội vía Bà Chúa Xứ diễn ra trong tháng 4 âm lịch. Đến Bảy Núi, ngoài việc tham quan những danh lam, thắng cảnh và đây còn là dịp để đi mua sắm.

Chợ Tịnh Biên - An Giang là chợ biên giới vùng Bảy Núi, có vị trí địa lý thuận lợi trong việc giao thương hàng hóa giữa Việt Nam với nước bạn Campuchia, Thái Lan... lại có ưu thế nữa về giao thông đường bộ. Chợ chỉ cách cửa khẩu hải quan hai nước khoảng 2 km, đây là nơi buôn bán nhộn nhịp của cả người Việt và Campuchia.

Có rất nhiều hướng đến, từ TP.HCM đến Long Xuyên - Châu Đốc - Tịnh Biên và hướng Kiên Giang - Hà Tiên - Châu Đốc... nếu tính từ TP.HCM hay TP.Cà Mau chỉ cần hơn 4 giờ ngồi xe là du khách có thể đến Tịnh Biên. Vì vậy, khách đến mua sắm ở Tịnh Biên không chỉ ở ĐBSCL mà còn rất nhiêu thương lái, khách du lịch đến từ TP.HCM, mỗi khi có dịp đến vùng Bảy Núi.
Dulichgo
Chợ Tịnh Biên ngày lễ hội vía Bà đông nghẹt, khách hàng vào mua sắm phải chen lấn, tôi đưa mắt nhìn quanh khu vực chợ từ cửa Đông, Tây, Nam có cả hàng trăm loại xe lớn nhỏ mang biển số 53, 62, 63... đến 69 ở tận Cà Mau, đậu thành hàng chật kín sân chợ.

Đi vòng quanh chợ bạn có thể tìm được rất nhiều mặt hàng lạ mắt, không phải nơi nào cũng có như khô chuột, nhái, côn trùng... Nếu cái nắng vùng biên làm bạn mệt mỏi, các hàng chè, nước, ăn uống nằm bao quanh chợ sẽ là điểm nghỉ chân thích hợp. Một trái dừa nước lớn giá 10.000 - 15.000 đồng hoặc 5.000 - 10.000 đồng một chai nước thốt nốt sẽ xua tan mệt mỏi.

Dù đã được người thân mách nước trước khi đến chợ biên giới mua sắm, nhưng anh bạn cùng đi trong đoàn với tôi vẫn bị “hớ”. Tại quầy nón chợ cửa Tây, khi hỏi mua cái nón Made in Thái Lan.

Chị bán hàng trong rất trẻ, tươi cười xã giao: biết anh ở tận Cà Mau lên em bán nới, giá bốn hai ngàn một cái, bán làm quen mà! Bạn tôi mạnh dạn trả giá ba chục ngàn, cô bán hàng tỏ vẻ hơi “giận”, nhưng không trả lời, vừa bỏ đi thì đã nghe tiếng cô gọi í ới: Anh ơi! quay lại, em bán, nhưng chỉ một cái làm quen thôi nhé, nếu ai hỏi giá, anh nói giá bốn mươi hai ngàn giùm em nha!
Dulichgo
Biết bị hớ, nhưng với sự mời kéo rất nhiệt tình, anh bạn tôi đành cho hàng vào giỏ, đến cửa Đông, cũng mặt hàng nón như thế chỉ có giá 20 ngàn đồng/cái. Rút kinh nghiệm từ “phi vụ” cái nón của anh bạn, từ lúc đó đến khi về tôi mua cả thảy 3 đôi giày Thái Lan giống nhau và mạnh dạn trả giá, nhưng lần mua sau giá đều thấp hơn lần trước và lần sau cùng chỉ 60 ngàn/đôi bởi cái “chiêu” chất lượng hàng em bán tốt hơn.

Điều ngạc nhiên là trong đoàn chúng tôi khi ra về kiểm chứng rất nhiều mặt hàng giống nhau, nhưng giá chẳng ai giống ai. Tuy nhiên phải nói một điều rằng, hàng hóa ở Tịnh Biên rất nhiều, nhất là vải sợi, mỹ phẩm, mặt hàng mắm các loại... so với các chợ trung tâm khu vực ĐBSCL thì giá có lầm một chút, nhưng nhìn chung vẫn rẻ. Nhiều người đến Tịnh Biên kể cả khách từ thành phố lớn như TP.HCM, Vũng Tàu, Cần Thơ... ban đầu chỉ bảo đi cho biết chứ không mua sắm gì, đến khi về thì “tay xách, nách mang”, chất đầy cả xe.

Công bằng mà nói, trong muôn ngàn mặt hàng kia cũng có nhiều sản phẩm “giá rẻ như bèo, nhưng mà tốt”, mặt hàng mỹ phẩm, vải Thái, Hàn Quốc, Trung Quốc, Campuchia... cho đến hàng nông sản thực phẩn, nồi kho cá, chăn bông, lẩu điện, chiếu tre... Đến hàng kim khí điện máy “nghĩa địa”, như máy tính xách tay, đầu DVD của các hãng Samsung, Sony... có mặt khắp nơi, giá rất là phải chăng, tốt nhất là ba triệu, rẻ nhất chỉ 300 ngàn đồng.

Theo kinh nghiệm của anh Tám Mai, người nhiều lần shopping ở Tịnh Biên về bán lại tại chợ Ba Chúc, chớ nên thấy rẻ mà mua, chỉ mua những gì thực sự cần. Đặc biệt không mua những sản phẩm công nghệ cao và giá trị lớn như máy ảnh, điện thoại...
Dulichgo
Trước những mặt hàng rẻ như bèo, tôi đã “ôm” về cái vi tính xách tay và cái thẻ nhớ USB dung lượng đề 2G, giá 180 ngàn. Nhưng đến khi sử dụng thì bộ nhớ trên chỉ là ảo, lưu một bức ảnh có dung lượng tương đối lớn phải đợi đến gần chục phút, thẻ mới nhớ xong.

Có đi chợ biên giới Tịnh Biên mới thấy hàng hóa rẻ đến mức nào. Một chiếc súng máy đồ chơi Trung Quốc tại Tịnh Biên là 55 ngàn, TP.Cần Thơ là 95 ngàn, mua tại Cà Mau 180 ngàn đồng (cùng nhãn hiệu), tuy nhiên chúng ta cần phải kiểm chứng lại chất lượng.

Shopping chợ biên giới Tịnh Biên nhìn chung hàng hóa rẻ, chất lượng (trừ mặt hàng điện tử). Bởi vậy đa số du khách hành hương về vía Bà, tham quan vùng Bảy Núi... khi hỏi thích đi tham quan và Shopping ở đâu? Mọi người có cùng sở thích Shopping chợ biên giới Tịnh Biên.

Tổng hợp từ internet
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Cái ti vi Denon và truyền hình nửa thế kỷ trước

(TNO) - Năm 1966, nhà tôi xuất hiện một vật quý không thể tưởng tượng được. Đó là một cái ti vi hiệu Denon thuộc Hãng Columbia của Nhật, 19 inches.

Khi ba mở ti vi trong thùng ra, anh em tôi hét lên vang xóm và lập tức trẻ con trong hẻm chạy đến ngay, bu đầy cửa cái và cửa sổ.

Đây là cái ti vi thứ hai của xóm mà ba tôi mua với giá 5.075 đồng tiền lúc đó, mua lại của một người quen đang cần tiền bán gấp. Trước đó, chỉ có nhà dượng Hai Mỹ, một ông chủ sự (trưởng phòng) tại Air VN làm việc ở sân bay Tân Sơn Nhất mới mua nổi.

Đến giờ, tôi vẫn nhớ những chương trình thật hay của Đài truyền hình Sài Gòn trong suốt tuổi thơ của mình. Đó là chương trình ca nhạc thiếu nhi Tuổi xanh của kịch sĩ Kiều Hạnh, chương trình Quê ngoại đậm đà tình quê hương của nhạc sĩ Bắc Sơn. Về ca nhạc có chương trình của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ với nhạc kịch Ả đào say, ban hợp ca Thăng Long với các ca khúc Ly rượu mừng, Ngựa phi đường xa... Cải lương thì ban Dạ Lý Hương, ban Thanh Minh - Thanh Nga... Xem qua đài Mỹ thì có các phim Wild wild west, Combat, Lạc trong không gian, Lỗ tai lừa... Thời sự chiến tranh hay các chương trình của người lớn thì lứa chúng tôi còn nhỏ nên không màng tới.

< Một cửa hàng bán ti vi ở Sài Gòn trước 1975.

Sắm ti vi trở thành niềm mơ ước của nhiều gia đình miền Nam. Nguyệt san Thời Nay tả lại chuyện này: “Máy truyền hình đã xuất hiện tại VN, lần đầu tiên, năm 1966. Một chiếc Denon, 12 inches, giá 16.500 đồng, 19 inches: 30.000 đồng... Mặc dù kỹ thuật còn lỉnh kỉnh, như: vô tuyến truyền hình (VTTH), chương trình cao su, hát nói nhiều hơn hình ảnh, ti vi - một danh từ mới - đã được “khán thính giả” VN chiếu cố kỹ. Nhà nhà đều có ti vi. Ai không có thì đi coi cọp. Ăng ten mọc như mắc cưởi, hướng loạn trên các mái nhà, nhất là ở các tỉnh. Chương trình được hâm mộ nhất là... cải lương và... đài Mỹ. Batman xuất hiện khắp hang cùng ngõ hẻm. Lúc đó điện còn yếu, mỗi nhà một survolteur cho ti vi”.

Phát sóng truyền hình từ... máy bay

Sau khi ông Diệm bị lật đổ, người Mỹ thiết lập hệ thống vô tuyến truyền hình cho quân đội của họ tại VN. Đồng thời họ giúp thành lập một đài truyền hình và đào tạo chuyên viên VN để tự điều hành các hoạt động.
Dulichgo
Năm 1966, chính phủ VNCH khánh thành đài vô tuyến truyền hình đầu tiên, đồng thời thành lập Nha VTTH VN đặt tại Trung tâm điện ảnh. Nhiệm vụ của Nha là hằng ngày cung cấp các chương trình cho Đài VTTH Sài Gòn trên băng tần số 9.

< Quảng cáo tivi.

Cần nhắc lại, trước đó, từ tháng 1.1966 đến tháng 12.1967, hệ thống VTTH Sài Gòn chỉ có một phim trường rất nhỏ tại Trung tâm điện ảnh số 15 Thi Sách, Sài Gòn. Trong thời gian này, các chương trình kể cả tin tức đều được thu vào băng từ (video tape) rồi được chuyển lên hai máy bay Super Constellation để phát theo hệ thống Flying station, vì thế hình ảnh thường bị rung, mờ, không rõ.

Buổi truyền hình đầu tiên phát vào ngày 29.1.1966. Trong buổi phát, máy bay vận tải Super Constellation bốn động cơ đặt tên là Ô-xanh 2 bay ở độ cao ổn định là 3.150 m. Mỗi tối máy bay này chở hàng tấn máy móc rời phi trường Tân Sơn Nhất lên tới độ cao nhất định tại một địa điểm phía đông nam Sài Gòn khoảng 32 km rồi từ đó bay theo một lộ trình không thay đổi, lặp lại mỗi đêm với tốc độ ổn định là 271 km/giờ. Máy bay bay suốt bốn giờ liên tục từ 19 giờ đến 23 giờ mới hạ cánh lại Tân Sơn Nhất.

Từ 20 giờ máy bay phục vụ cho chương trình truyền hình thứ nhì loan tin và giải trí cho quân đội Mỹ đến 23 giờ. Trong máy bay có hai máy truyền hình mạnh 2.000 kW, hai máy thu hình và tiếng vào băng, hai hệ thống kiểm soát âm thanh, hai hệ thống vô tuyến điện ảnh dùng phim 16 ly. Các làn sóng điện đem theo hình ảnh và âm thanh có thể được tiếp nhận tới các nơi xa Sài Gòn như Campuchia (cách 120 km), Đà Nẵng (608 km), Cà Mau (206 km). Tuy nhiên Sài Gòn và tỉnh lân cận mới tiếp nhận hoàn hảo.

Vào khoảng cuối năm 1967, hệ thống này được mở rộng hơn, hai máy bay Super Constellation được thay bằng máy bay Blue Eagle. Đến tháng 3.1968, khi đài truyền hình mới đã được xây xong tại số 9 Hồng Thập Tự (nay là trụ sở Đài truyền hình TP.HCM) thì nhờ có trụ phát tuyến cao nên hình ảnh được rõ ràng, không còn mờ rung như khi phát hình bằng máy bay nữa. Từ đó các chương trình đầy đủ và phong phú hơn.

< Tivi trong phim trường.

Năm 1968, khi xảy ra cuộc Tổng tiến công Mậu Thân, ba tôi đưa ti vi vào phòng trong. Cả nhà chui xuống bộ ván dày có chất bao cát phía trên để tránh đạn pháo và ló đầu ra theo dõi màn hình ti vi đang chập chờn. Tôi không nhớ gì về chương trình truyền hình lúc đó nhưng ti vi vẫn có ca nhạc có lẽ được thu trước và tin chiến sự đang xảy ra trong thành phố.
Dulichgo
Dấu ấn không phai mờ

Thời đó, hầu hết các ca sĩ được yêu cầu nghiêm ngặt trong trang phục, đa số nữ ca sĩ bận áo dài khi ca hát hay diễn kịch. Nhiều vở kịch phản ánh rõ đời sống của người dân nghèo thành thị trong hoàn cảnh tao loạn chiến tranh, những cảnh đời bi đát và những nhân vật cố chống lại sự tha hóa trong đạo đức như Dưới hai màu áo, Lá sầu riêng, Tấm lòng của biển, Con gái chị Hằng... làm rớt nước mắt từ già đến trẻ. Có lẽ đó chính là những dấu ấn tốt đẹp không phai mờ mà người Sài Gòn còn nhớ về một thời xem truyền hình trước kia.

Theo Phạm Công Luận (Thanh Niên)
Du lịch, GO!

Nhớ quá cái thuở ngày xưa (ĐGD).

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

'Cây thần' có 100 tổ ong khoái

(VTC News) - Bầy ong khoái đã làm cả trăm tổ lủng liểng trên tán cây khổng lồ ở bản Púng Ngừu hàng trăm năm qua.

< 'Cây tổ ong' khổng lồ trồi hẳn lên khỏi tán rừng.

Tận mục "cây ong" khổng lồ

Từ TP. Điện Biên Phủ, đi về phía tây, đến sát biên giới Việt - Lào, nơi cuối cùng của lòng chảo Mường Thanh, thì đến xã Thanh Chăn, thuộc huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên.
Bản Phúng Ngừu nằm dưới chân dãy núi khổng lồ, rừng già xanh thẫm. Đi đến giữa bản, ngước mắt lên lưng núi, thì thấy một tán cây khổng lồ, cao vọt khỏi tán rừng. Dưới chân núi là những mái nhà sàn lúp xúp. Đứng từ khoảng cách vài trăm mét, cũng nhìn thấy những tổ ong khổng lồ, treo lủng lẳng, chi chít trên những cành cây.

Hỏi han người dân về "cây tổ ong" khổng lồ, ai cũng có thể kể những câu chuyện kỳ bí, nhưng nhờ họ dẫn đường, thì họ đều lắc đầu. Theo người dân bản Púng Ngừu, chỉ vào một ngày duy nhất, là lễ Xên Bản, người dân mới được tự do vào rừng, đến gốc cây để chiêm ngưỡng tổ ong. Những ngày thường, phải có thầy cúng, mổ gà, xin phép thần linh, mới dám bước chân vào. Sau khi không thuyết phục được ai dẫn lên cây tổ ong khổng lồ, thì tôi tự tìm đường mò vào chân núi.

Theo lối mòn trâu đi một lát thì đến. Không có đường rẽ vào phía gốc cây khổng lồ, mà dân bản gọi là cây mạy nỏng, bởi dây leo mọc vít lối. Sau lễ cúng Xên Bản diễn ra vào dịp cuối năm ngoái, thì không có ai vào đây nữa. Mấy đứa trẻ trâu 5-6 tuổi, có lẽ quá nhỏ để sợ thứ gì đó liên quan đến tâm linh, nên lò dò theo tôi.

< Tổ ong treo lủng lẳng trên cây, nhưng không ai dám lấy.

Đến gần gốc cây mạy nỏng, mới thực sự thấy thân cây khổng lồ, dễ đến 4-5 người ôm. Đường kính thân cây phải đến 2m. Ngửa mỏi cổ mới nhìn thấy ngọn cây và những tổ ong lủng liểng trên các cành. Thân cây cao đến 40m, thẳng đuột. Tôi trộm nghĩ, nếu kẻ nào muốn trộm tổ ong, thì việc trèo lên được ngọn cây mạy nỏng cũng không phải dễ dàng.
Dulichgo
Đứng dưới đất nhìn lên, những tổ ong khá nhỏ, thế nhưng, theo lời của anh Tòng Văn Quang, nhà ở dưới chân núi, chúng đều to bằng mặt cái bàn uống nước, bằng nửa cái chiếu chứ chẳng đùa. Có lẽ, vì thân cây quá cao, nên đứng dưới nhìn lên, thấy nhỏ lại.

Theo lời người dân bản Púng Ngừu, năm nào bầy ong khoái cũng làm khoảng 100 tổ trên cây mạy nỏng, nhưng tôi không tin lắm, vì nhìn từ xa chỉ thấy chừng vài chục tổ, nhưng lúc vào gốc cây, thì quả thực đã tin, bởi phía dưới gốc cây la liệt những tổ ong rơi xuống. Những tổ ong rơi từ độ cao vài chục mét, bị xé nát ra, nhưng những miếng vỡ của tổ ong vẫn còn to bằng cái mâm, thậm chí bằng mặt chiếc bàn loại nhỏ.

Theo anh Tòng Văn Quang, thì đợt mưa gió, lụt lội ở tây bắc, đã có mấy cơn giông lốc tràn qua, gió mạnh vặn xoắn cả thân cây, khiến tổ ong rơi lả tả. Có đến cả trăm mảnh tổ ong to bằng cái mâm, rải trên diện tích vài trăm mét vuông quanh gốc cây mạy nỏng khổng lồ. Ngay dưới gốc cây mạy nỏng, là ngôi miếu nhỏ, xây bằng gạch. Ngôi miếu lợp phi-bro-ximăng. Trong miếu chỉ có vỏ chai nhựa, chục chiếc chén nhỏ và bát hương lạnh lẽo.

< Đền thờ dưới gốc cây có cả trăm tổ ong.

Theo lời các cụ già ở bản Púng Ngừu, mấy chục đời trước, người Thái đi tìm đất dựng bản, nghĩ cây mạy nỏng có thần ngự, nên họ dừng chân. Họ cũng lập luôn ngôi miếu dưới gốc cây để thờ cúng thần linh - những vị thần bảo hộ cuộc sống đồng bào. Người Thái ở đây cũng tin rằng, khi người già chết đi, thì linh hồn của người già cũng vào chỗ gốc cây, chỗ ngôi miếu này trú ngụ, bàn bạc với thần linh cách thức giúp đỡ con cháu làm ăn, no ấm.

Trước đây, ngôi miếu dựng bằng gỗ, mái lợp cỏ gianh. Mỗi năm, phải thay mái gianh một lần. Đến ngày sửa miếu, mỗi gia đình cử một suất đinh, đi bộ cắt núi cả ngày sang địa phận nước Lào để lấy cỏ gianh về. Mặc dù mỗi người chỉ cầm một nắm cỏ gianh là đủ lợp cho ngôi miếu, hoặc chỉ cần vài người vác là đủ, nhưng làm việc gì liên quan đến ngôi miếu, cũng cả làng tham gia. Phụ nữ thì đảm nhiệm việc dọn cỏ, phát quang. Việc ít, những cả bản tham gia để thể hiện tinh thần đoàn kết, báo công với tổ tiên, các vị thần.

Lễ Xên Bản thường diễn ra vào ngày 20 và 30 tháng 12 âm lịch hàng năm. Buổi lễ Xên Bản, ngoài ý nghĩa tạ ơn thần linh, cũng là lúc cầu "thần ong" cũng như các vị thần, tổ tiên giúp bản làng có năm mới tốt lành, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Lễ vật dâng lên các vị thần là một con trâu béo tốt. Con trâu được cột ở ngay gốc cây mạy nỏng. Rượu, thịt, xôi, gà được dâng lên miếu. Thầy cúng có uy tín trong vùng được dân bản mời đến chủ trì lễ cúng.

Lễ cúng kéo dài tới 4 tiếng đồng hồ. Con trâu mộng bị giết tại chỗ để hiến tế. Các bộ phận của trâu gồm lòng, chân, đuôi, đùi, đầu được dâng lên miếu để cúng, còn thịt mang về bản chế biến. Món thịt trâu sống (nem thịt trâu), cũng được dâng lên thần linh.

< Tổ ong rụng la liệt dưới đất.

Qua tìm hiểu của tôi, xung quanh cây tổ ong này có rất nhiều chuyện ly kỳ, đồn đại. Người dân trong bản đồn rằng, "thần ong" sẽ "vật" bất cứ ai dám xâm phạm. Lời đồn ấy khiến ai cũng kinh hãi, không dám đến gần tổ ong, chứ đừng nói đến chuyện lấy mật. Có thể, những câu chuyện ấy được kể ra để dọa những kẻ có ý định ăn cắp.

Trước đây, có một thợ lấy mật ong, đến bản yêu cầu được khai thác mật ong trên cây mạy nỏng. Anh ta cam kết chỉ khai thác một phần, không làm đàn ong bỏ đi. Mỗi đợt khai thác, anh ta sẽ cúng tiến cho bản 1 con lợn tạ và số tiền 30 triệu đồng. Tuy nhiên, sau khi họp bản, thì các cụ già đều phản đối. Không có ai đồng ý cho khai thác tổ ong. Hầu hết người dân đều sợ "thần ong" quở phạt, nên nhất quyết không khai thác ong.
Dulichgo
Quả thật, nếu không khai thác mật ong, để tổ ong rơi xuống đất, mật vãi ra đất, rất phí phạm. Mỗi tổ ong cho cả chục lít mật, thậm chí tổ lớn cho đến 30-40 lít mật, mà không khai thác thì phí lắm, nhưng quy chế của bản là vậy rồi. Tổ ong mang ý nghĩa tâm linh, nên tiền bạc không đem ra đánh đổi được. Hai năm nay, sau khi họp bàn, thì có quy chế lượm nhộng ong và mật ong rơi xuống đất. Hễ nghe thấy tiếng rơi "bịnh, bịch" từ trên núi, thì một người uy tín trong bản sẽ được phân công vào lượm tổ ong rụng.

Trước khi lấy tổ ong rơi dưới đất, thì phải cúng bái, xin phép thần linh. Dù tổ ong to hay nhỏ, thì cũng sẽ chia đều cho cả bản. Có những lần, tổ ong bằng miệng thúng rơi xuống, mỗi nhà chỉ được chén mật, với vài con nhộng, nhưng cũng chia đều, để thể hiện tình đoạn kết, coi đó như lộc của thần linh.

"Cây tổ ong" linh thiêng

Ngay dưới chân núi, chắn đầu con đường mòn lên phía cây tổ ong khổng lồ ở bản Púng Ngừu (Thanh Chăn, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên), là ngôi nhà sàn khá lớn. Dân bản chỉ tôi vào ngôi nhà này, tìm gặp ông Tòng Văn Tính, là người sinh ra và lớn lên ở dưới chân núi, chỉ cách cây tổ ong độ 300m.

< Anh Tòng Văn Quang chỉ cây tổ ong khổng lồ.

Ông Tính là người hiểu biết rõ nhất về cây tổ ong này, vì đời tổ tiên của ông sinh ra ở đây, rồi đến ông, đã lớn lên bên cạnh cây tổ ong này 75 năm rồi. Thế nhưng, tôi đến nhà, thì ông Tính đi vắng. Bà vợ ngồi bên khung cửa, nhẩn nha tõe ngô bằng đôi tay chai sần. Hỏi gì, bà cũng lắc đầu bảo không biết. Hóa ra, bà không nói được tiếng phổ thông.

Lát sau, con trai và con dâu bà về. Anh Tòng Văn Quang bảo rằng, bố anh, ông Tòng Văn Tính, vào rừng từ sáng sớm, đến đêm khuya mới về. Gia đình có đàn trâu, thả trong rừng sâu, thi thoảng bố con thay nhau vào rừng, đem muối cho trâu ăn, để chúng nhớ vị mặn, mà không đi xa. Đường xa, rừng sâu, ông Tính cơm nắm đi từ sáng sớm, đến nửa đêm mới về, hoặc phải ngủ lại lán trại trong rừng. Tuy nhiên, theo anh Tòng Văn Quang, bản thân anh đã có 40 năm gắn bó với quần thể tổ ong khoái khổng lồ trên "cây tổ ong", nên chẳng chuyện gì liên quan đến cái tổ ong ấy, mà anh không biết.

Từ đời tổ tiên, đời ông nội, đời bố anh, kể không biết bao nhiêu chuyện kỳ bí liên quan đến những tổ ong này. Tuổi thơ của anh, cũng như những đứa trẻ ở bản Púng Ngừu, đều được nghe những câu chuyện kinh dị, để cảnh báo những đứa trẻ nghịch ngợm, không được liều mạng chọc giận "thần ong".

Cũng theo lời anh Tòng Văn Quang, không ai biết, quần thể tổ ong, với cả triệu con ong, có mặt ở trên ngọn cái cây khổng lồ này từ khi nào. Người Thái ở đây gọi cây khổng lồ đó là mạy nỏng, còn tên phổ thông, hay tên khoa học nó là gì, thì anh cũng không biết. Các cụ xưa gọi tên thế, thì anh cũng chỉ biết vậy.

Mạy nỏng tương đối giống cây trám, nhưng to hơn, gỗ tốt hơn. Người Thái ở Púng Ngừu gọi trám là mạy cưởm, để phân biệt với mạy nỏng. Cây trám có nhiều, nhưng gỗ giòn, có giông bão, là đổ ngả nghiêng, bật gốc, gãy ngọn, thậm chí gãy ngang thân, nên dù trám có nhiều ở Púng Ngừu, thì cũng không có cây cổ thụ. Thế nhưng, gỗ mạy nỏng vừa dẻo, lại vừa cứng, nên giông bão quật mạnh thế nào cũng chẳng ăn thua gì.

< Cây tổ ong trên núi ông Nục.

Ông nội anh Quang qua đời đã 30 năm trước. Từ nhỏ, ông nội đã kể với anh rằng, cách nay trăm năm, cây mạy nỏng đã lớn như thế, to 5 người ôm. Bây giờ, cây mạy nỏng này vẫn như vậy, chẳng lớn lên chút nào. Cứ theo truyền thuyết của người Thái ở Púng Ngừu, thì cây mạy nỏng đã có tuổi cả ngàn năm (?!).
Dulichgo
Khi tổ tiên người Thái di cư, thần linh mách bảo, đi về hướng tây, gặp cây mạy nỏng khổng lồ, tán cao như đỉnh núi, thì dừng lại, vì đó là đất tốt, sinh cơ lập nghiệp ngàn đời. Có lẽ, cũng từ truyền thuyết lập bản, mà cây mạy nỏng biến thành cây thần, có ý nghĩa quan trọng trong đời sống tâm linh của người Thái. Điều đặc biệt, cũng theo lời tổ tiên truyền lại, thì trên cây mạy nỏng ấy, những tổ ong khoái cũng đã có mặt từ đời nảo đời nào, không ai biết rõ. Các cụ già nhất bản, như cụ Tòng Văn Khọ, 100 tuổi, cũng kể với con cháu, dân bản rằng, đời tổ tiên cụ đã bảo có tổ ong rất nhiều trên ngọn cây, còn có từ khi nào, thì cụ kỵ của cụ Khọ cũng không biết.

Người Thái ở đây thì tin rằng, loài ong làm tổ trên cây mạy nỏng, là loài "ong thần" và cây mạy nỏng khổng lồ, cũng là cây thần, có từ thời lập bản. Theo lời anh Quang, ngoài ngày lễ Xên Bản vào dịp cuối năm, thì anh cũng như người dân trong bản không dám bén mảng đến gốc cây, bởi những câu chuyện "dọa ma" hãi hùng. Theo lời các cụ già ở Púng Ngừu, hồi thực dân Pháp xâm lược, xây dựng căn cứ ở Điện Biên Phủ, đã diễn ra một chuyện lạ lùng liên quan đến cây tổ ong này.

Ngày xưa, giặc Pháp đóng bốt ở phía tây cánh đồng Mường Thanh, cách địa phận xã Thanh Chăn không xa, để chặn đường Việt Minh xâm nhập từ hướng Lào về. Bộ đội trú ẩn rất đông ở trên đỉnh núi, thi thoảng xâm nhập vào cánh đồng Mường Thanh tiêu diệt các căn cứ của địch. Khi đó, quả núi có cây tổ ong gọi là núi Ông Nục, vì chỉ có ông Nục làm nhà ở trên quả núi đó, rồi sống cô đơn một mình, còn mọi người đều dựng nhà ở chân núi.

< Tổ ong rơi nhiều xuống đất.

Bộ đội và nhân dân ở đây thân tình, bao bọc nhau. Đồng bào Thái còn thay nhau đi lấy quả trám, kho thịt đem cho bộ đội ăn. Hàng trăm bộ đội trú ngụ ở quả núi này rất an toàn. Ngoài lý do rừng rú hoang rậm, được người dân che giấu, thì lính Pháp cũng sợ lời đồn… "thần ong" ngự ở trên quả núi ấy. Biết rằng những tổ ong trên cây mạy nỏng mang ý nghĩa tâm linh với dân bản, nên bộ đội không bao giờ xâm phạm.

Một tên đồn trưởng của Pháp, sau khi nghe chuyện vì cây tổ ong trên núi Ông Nục, mà toán lính không dám kéo lên núi tấn công bộ đội, đã tức giận, vác súng hô quân kéo vào núi. Nhận được tin báo, toán bộ đội vượt sang bên kia núi, thuộc địa phận Lào, để tránh va chạm với toán lính Pháp.

Để thị uy với đám lính, tay đồn trưởng này giương súng xả đạn lên ngọn cây, khiến tổ ong rơi lả tả. Thế nhưng, vừa bắn rơi mấy tổ ong, thì đàn ong hàng vạn con sà xuống tấn công, khiến bọn chúng chạy trối chết. Tuy ra được ngoài đồn, nhưng tên nào tên nấy mặt mũi sưng vù vì bị ong khoái đốt.

Bẽ mặt, tên đồn trưởng lại xua quân vào núi Ông Nục. Dân bản kéo đến phản đối, nhưng bọn chúng lăm lăm súng ống, lưỡi lê, nên không ai dám làm gì. Tên đồn trưởng xua người vác rơm rạ, chất củi đốt ở dưới gốc cây, để khói bay lên, đuổi hết ong đi. Chúng tính đuổi xong đàn ong, thì sẽ cưa đổ cây mạy nỏng, "cưa đổ" luôn niềm tin vào thần linh trong đời sống tâm linh của người Thái ở Púng Ngựu. Thế nhưng, theo lời kể của ông Lò Văn Sét, thì giặc Pháp châm lửa mãi, mà đống rơm không chịu cháy. Ngọn lửa cứ nhen lên, lại tắt luôn. Lát sau, giông gió nổi lên, mưa như trút nước, khiến củi rơm ướt đẫm, không đốt nổi nữa.
Dulichgo
Những chuyện như thế xảy ra, khiến toán linh Pháp càng khiếp hãi. Tức mình, tên đồn trưởng này sai lính ra đồn lấy xăng vào tưới, quyết đốt luôn cả cây mạy nỏng khổng lồ. Thế nhưng, tên lính vừa định chạy xuống núi đi lấy xăng, thì bị một cành củi khô từ trên cây rơi trúng đầu, ngã lăn bất tỉnh, máu me bê bết. Nhìn cảnh ấy, đám lính Pháp sợ hãi chạy tán loạn, không dám quay lại nữa. Tên đồn trưởng cũng sợ hãi, bỏ chạy luôn.

Sau vụ ấy, các cụ già ở bản Púng Ngừu kể rằng, những tên lính Pháp tham gia phá tổ ong cứ ngơ ngơ như những kẻ mất hồn, như bị bắt mất vía. Thời gian sau, toán lính ở đồn này bị bộ đội tập kích, tiêu diệt sạch sẽ trong ngày đầu của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Chuyện những tên trộm mật ong, rồi những người liều mạng, không tin vào những lời đồn, tìm cách trèo lên cây mạy nỏng lấy ong, gặp vận rủi, thì có kể cả ngày không hết. Có kẻ, đang trèo cây, thì rơi xuống đất gãy xương, bất tỉnh nhân sự. Có kẻ dùng tên bắn rụng tổ ong, thì bị ong sà xuống đốt cho sưng mặt. Lại có chuyện hài rằng, có mấy tay trộm ở bản bên, đang tìm cách trèo lên ngọn cây lấy ong, thì bị rắn hổ mang to bằng bắp chân chui ra từ cái miếu nhỏ đuổi chạy tan tác…

Chẳng rõ thực hư những câu chuyện ấy như thế nào, nhưng cư dân bản Phúng Ngừu đều tin tuyệt đối. Chính vì thế, họ đưa chuyện bảo vệ tổ ong vào lệ làng, không bao giờ xâm phạm. Họ coi "cây tổ ong" là tài sản tâm linh chung của cả bản.

Anh Tòng Văn Quang: "Ong khoái thường kéo về cây mạy nỏng xây tổ từ cuối năm. Đầu năm, mùa xuân, cỏ cây đơm hoa kết trái, ong khoái đi lấy mật, xây tổ. Từ tháng 4 đến tháng 6, các tổ ong đều to cực đại, chứa đầy ắp mật. Tháng 7, tháng 8, chúng bắt đầu rời tổ, di cư đi nơi khác, bỏ lại tổ ong chỉ còn xác. Những xác tổ ong này sẽ rụng xuống đất và cuối năm chúng lại kéo về xây tổ. Mùa xuân, lúc sáng sớm, hay chiều tối, đàn ong bay rợp trời Púng Ngừu. Chúng di chuyển như những đám mây đen sì. Mỗi khi có con chim lao vào tổ ong, chúng dạt ra, cuồn cuộn như hình vẽ sống động trên bầu trời, rất đẹp mắt".

Theo Phong Nguyệt (VTC New)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Kỳ lạ... tiết canh ong.

(NNO) - Để có được món tiết canh ong “độc nhất vô nhị” trên bàn nhậu, những người thợ săn đã phải trải qua nhiều gian nan, vất vả, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Tiết canh ong rất ngọt, béo, thơm, có vị lạ hơn bất kì món tiết canh nào khác. Tuy món tiết canh ong được đánh giá là món "đệ nhất” nhưng không phải ai cũng dám ăn, vì cứ mười người ăn thì có ba đến bốn người bị dị ứng.

Ở Việt Nam, người ta đã làm tiết canh lợn, dê, vịt, ngan,... Nhưng tiết canh ong thì quả thật đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt thấy. Quả là kỳ lạ và khiến không ít người tò mò.

Gian nan

Để có được món tiết canh ong “độc nhất vô nhị” trên bàn nhậu, những người thợ săn đã phải trải qua nhiều gian nan, vất vả, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.

< Anh Ngọc châm đuốc cho đồng đội đốt tổ ong.

Bám càng đội săn ong của anh Phạm Văn Ngọc (48 tuổi trú tại xã Môn Sơn, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An), tôi mới hiểu hết được nỗi cực nhọc của họ. Suốt một tuần rong ruổi ở các dãy núi thấp tìm tổ ong mới biết, để tìm được loài ong rừng quý là điều không hề đơn giản. Núi rừng nơi đây có nhiều loài ong nhưng theo những thợ săn, để tìm được loài ong đánh tiết canh được thì không dễ.
Dulichgo
Đó là những loài phải có kén lớn như ong trang, ong dần chuyên đào hang làm tổ dưới đất. Hoặc chí ít cũng phải săn được tổ ong vò vẽ thì mới có được món tiết canh ngon.

Muốn săn được ong thì đầu tiên phải theo dõi tổ của chúng. Việc theo dõi ong cũng tùy thuộc vào từng loại khác nhau. Ong vò vẽ khá dễ dàng, chỉ cần khi vào đến rừng chú ý quan sát chỗ nào có nhiều ong thợ bay ra bay vào thì sẽ thấy tổ. Còn việc tìm tổ ong trang hay ong dần thì khó hơn muôn lần vì chúng ở sâu trong lòng đất, không giống như những loại sống trên cây, có thể dễ dàng quan sát thấy từng tổ một.

Để phát hiện ra “đại bản doanh” của chúng, người đi rừng chỉ còn cách lần theo dấu vết của từng chú ong. Món khoái khẩu của ong đất là các loại côn trùng, thịt tươi sống. Thế nên, thợ săn chuẩn bị sẵn một miếng thịt lợn hoặc bò tươi ngon để nhử ong. Khi ong đã say mồi, sẽ lập tức tha về tổ.

< Tổ ong chứa nhiều nhộng mới được thợ săn chú ý.

Phát hiện ra ong cắn mồi đã khó nhưng để không mất dấu ong còn khó hơn và nhiều khi thất bại. Ong làm tổ trong rừng, địa hình hiểm trở, ong bay thì dễ nhưng người chạy theo thì không hề đơn giản. Nhiều đội lên rừng ăn chực nằm chờ, theo dõi vài ngày liền mà vẫn phải quay về tay trắng.

Anh Ngọc cho biết: “Ngày trước, nơi đây ong rất nhiều, chỉ một buổi đi đốt ong có thể mang về mấy tổ liền. Nhưng dần dần, việc đốt ong để lấy nhộng chế biến món ăn trở nên khó khăn hơn. Rừng bị chặt phá để trồng cây công nghiệp, làm nương rẫy nhiều nên không còn nhiều chỗ cho ong trú ẩn, làm tổ. Người săn ong phải vào tận rừng sâu và việc tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn".

Kỹ nghệ bắt ong

Sau khi phát hiện tổ ong, bước tiếp theo là bắt chúng và đây không phải là công việc dành cho những người “bé gan”.
Để đốt được tổ ong, vật dụng không thể thiếu là bó đuốc (cây nứa khô), lá cọ khô, hoặc lốp cao su… Người thợ săn ong kinh nghiệm sẽ dễ dàng phát hiện cửa vào và cửa ra của ong. Bó đuốc hoặc lốp cao su sẽ được đốt sẵn bên ngoài và đâm thẳng vào cửa của tổ ong. Đàn ong bị tấn công bất ngờ sẽ mắc kẹt trong tổ, nghẹt khói và chết hoàn toàn.

Anh Ngọc cho biết: “Ngày trước, nơi đây ong rất nhiều, chỉ một buổi đi đốt ong có thể mang về mấy tổ liền. Nhưng dần dần, việc đốt ong để lấy nhộng chế biến món ăn trở nên khó khăn hơn.
Dulichgo
Rừng bị chặt phá để trồng cây công nghiệp, làm nương rẫy nhiều nên không còn nhiều chỗ cho ong trú ẩn, làm tổ. Người săn ong phải vào tận rừng sâu và việc tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn". Những con ong vừa đi kiếm mồi về hoặc may mắn thoát ra khỏi tổ thấy có kẻ lạ chắc chắn sẽ lao xuống tấn công đám thợ. Khi ấy, người thợ săn phải dùng cành cây tươi xua đuổi và nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.

Thông thường, việc đốt ong phải diễn ra thật nhanh gọn để tránh sự tấn công của những con ong còn chưa về tổ. Đấy là bắt ong vò vẽ, còn việc bắt ong trang, ong dần thì khó hơn gấp bội vì chúng làm tổ ở các gốc cây mục rỗng hay dưới mô đất rất khó đào hay đốt.

Thứ hai là do loài này có lượng độc tố rất lớn, gấp 5 lần ong vò vẽ, một người nếu bị đốt từ 5 đến 7 mũi, nếu không được cấp cứu kịp thời sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên săn chúng phải dùng phương pháp khác.

< Nhộng ong.

Bắt ong trang, ong dần thường diễn ra vào ban đêm. Sau khi lấy đèn pin soi hết tất cả các lỗ ra vào tổ, từ cổng chính, cổng phụ một cách cẩn thận thì họ sẽ nấu một nồi nước sôi thật lớn rồi cho vào 3 đến 4 chiếc ấm nhôm có vòi.
Dulichgo
Sau khi 3 đến 4 người thợ săn chia nhau mỗi người một lỗ đồng thanh hô 1, 2, 3 rồi cùng một lúc đổ nước vào. Đổ hết nồi nước lớn thì họ mới đào hang lấy kén và tổ ra. Tuy công việc được thợ săn ong nơi đây chuẩn bị rất cẩn thận nhưng cũng không ít lần gặp nạn. Anh Ngọc kể: Có nhiều hôm chuẩn bị cẩn thận lắm nhưng cuối cùng cũng bị ong đốt đến suýt mất mạng.

Theo đám thợ, họ bị ong đốt không hiếm nhưng vì có cách để giải độc nên không nguy đến tính mạng. Anh Ngọc cho biết, người bị ong đốt phải nhanh chóng được sơ cứu ban đầu. Trước hết phải nhổ ngay kim chích. Dùng củ, lá môn hoặc măng vòi non chà xát tại chỗ. Nếu bị đốt ở gần nhà thì dùng đường đen hay giấm chua thoa ngay lên vết thương. Dùng bã trà còn ướt xát tại chỗ để giúp giảm đau. Cũng có thể lấy rau sam hay lá hẹ giã nhuyễn đắp tại chỗ, hoặc gừng tươi cắt lát chà xát vết thương.

Đối với giống ong có độc thì lấy rau dền vò nát, xát vào vết đốt. Sau khi sơ cứu ban đầu thì cho nạn nhân uống nước gừng tươi giã nhỏ và chuyển gấp đến trạm y tế xã để cấp cứu.

Món tiết canh có “một không hai”

Người dân nơi đây săn ong rừng lấy nhộng không phải để buôn bán mà chỉ để chế biến món ăn trong gia đình hoặc làm quà biếu, bởi nhộng ong được xem là đặc sản quý hiếm của núi rừng và không phải mùa nào cũng có. Anh Ngọc cho biết: “Dân mình hễ con gì có máu mà ăn được đều đánh tiết canh. Nhưng ở đây con không có máu mà đánh tiết canh được mới tài. Dân các nơi đánh tiết canh thỏ, dê, rắn, tê tê... còn thua xa bọn tôi món tiết canh ong”.
Dulichgo
< Kén ong được rang chín trước lúc chế biến món tiết canh.

Làm tiết canh ong chẳng khác gì mấy so với tiết canh các con vật khác. Nhưng vì ong là loài không có tiết nên nó được thay thế bằng tiết lợn, hoặc tiết vịt và chế biến có phần công phu hơn.

Sau khi săn ong về, người ta tách kén ong ra khỏi tổ. Trong một tổ ong thường có hai loại kén, đó là kén mỡ và kén phân (kén mỡ sẽ nở thành ong). Để đánh tiết canh ngon thì người ta chọn những con kén mỡ to, có màu vàng óng ánh.

Sau khi chọn được nhộng ong thì đưa lên chảo phi hành mỡ cho kén ong chín và đổ ra bát dùng tiết heo hoặc tiết vịt hãm như các món tiết canh khác. Cho thêm ít rau thơm như ngò gai, rau húng băm nhuyễn… làm cho món ăn đa dạng hương vị và ngon miệng hơn.
Tiết canh ong rất ngọt, béo, thơm, có vị lạ hơn bất kì món tiết canh nào khác. Tuy món tiết canh ong được đánh giá là món "đệ nhất” nhưng không phải ai cũng dám ăn, vì cứ mười người ăn thì có ba đến bốn người bị dị ứng.

Người nào ăn không quen sẽ bị nổi mề đay khắp người, phải xát lá khế, uống nước gừng, nhiều trường hợp nặng phải đưa đến trạm y tế truyền nước. Với nhiều người, săn ong đất như thú vui, chinh phục những thử thách trong rừng. Cảm giác tận hưởng thành quả với món nhộng ong hấp thơm phức trên bàn rượu khiến nhiều người nơi đây say mê.

Theo Sỹ Hồ (Nông nghiệp Việt Nam)
Du lịch, GO!