Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Hoang sơ biển Vĩnh Kim – Vĩnh Thái

Vĩnh Kim – Vĩnh Thái, hai xã vùng biển thuộc huyện Vĩnh Linh nếu so với các điểm du lịch Quảng Trị khác thì hãy còn là điểm đến còn khá trầm lắng. Tuy nhiên nếu có dịp đến đây, du khách sẽ thấy biển ở hai xã này là những bãi biển dài hoang sơ chạy xa ngút tầm mắt với nhiều cảnh đẹp cũng như con người làm mê đắm lòng người.

Cũng như những bãi biển khác nằm dọc theo tỉnh Quảng Trị, bãi biển Vĩnh Kim - Vĩnh Thái với cát trắng mịn thoai thoải dốc, nước trong xanh màu ngọc bích và rất sạch vì chưa được khai thác du lịch nhiều. Cảm giác tuyệt vời nhất là vào những ngày nắng gắt, khách được vẫy vùng trong một bãi biển rộng còn rất hoang dã. Rồi lúc lên bờ có thể thưởng thức những món ăn dân dã đậm chất miền Trung hay những hải sản tươi vừa được đánh bắt dưới biển lên của những người dân nơi đây.

Du khách có thể mua những loại hải sản như cua, cá, mực… vừa được đánh bắt đưa vào bờ không qua ướp đá, nấu nướng ngay tại chỗ rồi thưởng thức khi còn nóng sẽ rất tuyệt vời. Hay có thể vào nhà một ngư dân, sống cùng họ và ăn với một bữa cơm làng biển sẽ thấy được tình cảm mặn mà của những người dân này.
Dulichgo
Bãi biển Vĩnh Kim - Vĩnh Thái từ lâu trở thành điểm dừng chân lý tưởng của những du khách phượt xuyên Việt. Sự hoang sơ, mới mẻ là điều hấp dẫn những du khách yêu thích khám phá. Trong tương lai, nơi đây đang có dự án xây dựng thành khu du lịch lớn.

< Khách du lịch trong dịp lễ 2/9.

Hơn 10 nghìn lượt khách chỉ trong 6 tháng đầu năm 2014 đã đến xã Vĩnh Thái để tắm biển, thưởng thức các món ăn được chế biến từ hải sản tươi sống. Bí quyết khiến lượng khách đến với mảnh đất vốn được mệnh danh xa xôi, hẻo lánh, đường sá cách trở tăng đột biến chính là việc người dân xã Vĩnh Thái đã dùng những sản vật khai thác từ lòng biển để phục vụ khách… đã tạo nên một cách làm du lịch kiểu Vĩnh Thái.

Nếu như cả năm 2013, lượng khách du lịch về Vĩnh Thái khoảng 8- 9 nghìn lượt khách thì năm nay, mới chỉ 6 tháng đầu năm đã có hơn 10 nghìn lượt khách.

Khách du lịch không chỉ giới hạn trong tỉnh mà còn nhiều tỉnh, thành phố như Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thừa Thiên- Huế, thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội... tìm đến Vĩnh Thái. Bà con ngư dân các thôn như Thái Lai, Đông Luật, Tân Thuận lâu nay vẫn quen “ra khơi, vào lộng” bây giờ chuyển sang làm dịch vụ du lịch cũng bài bản, chuyên nghiệp lắm.
Dulichgo
Khách du lịch đến với Vĩnh Thái một lần thì lần sau nhất định sẽ quay trở lại. Lý do khách quay trở lại là bởi ở Vĩnh Thái tất cả các quán làm dịch vụ đều ngầm có chung slogan “ghẹ bò, cá chạy, mực nháy...” để phục vụ khách. Tức là tất cả các món ăn từ hải sản trước khi chủ quán đem chế biến phải đảm bảo tươi, sống 100 %. Và hơn hết là ở Vĩnh Thái không hề có chuyện chặt chém, chèo kéo làm khách khó chịu như nhiều bãi tắm khác.

Khi nói đến việc phát triển du lịch ở xã Vĩnh Thái, nhiều người cứ tưởng bà con khi rời “tay chèo, nghề biển” làm du lịch cộng đồng theo kiểu tự phát sẽ khó lòng mà thu hút khách du lịch. Nhưng thực tế, chính người dân xã Vĩnh Thái trong thời gian qua với phong cách phục vụ ngày càng chuyên nghiệp hơn đã làm hài lòng du khách. Và bãi biển đẹp, món ăn ngon được người dân xã Vĩnh Thái chế biến sẽ níu chân khách du lịch và khi họ đã đến đây một lần sẽ quay lại nhiều lần nữa.

Nếu có dịp đi du lịch Quảng Trị đầy nắng gió một ngày nào đó, bạn đừng quên ghé bãi biển Vĩnh Kim - Vĩnh Thái nhé, chắc chắn nơi này sẽ không làm bạn phải thất vọng đâu.

Du lịch, GO! tổng hợp

Đồi Hà Khê: Linh địa ở cố đô.

Đồi nằm cách thành phố Huế 6km về phía Tây, sát bên bờ tả ngạn sông Hương. Đồi Hà Khê nằm về phía Nam xã Giang Đạm, huyện Kim Trà vào thời Lê Mạc, tức xã An Ninh, huyện Hương Trà vào thời sau, kể từ các chúa Nguyễn. Nay thuộc xã Hương Long, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên-Huế.

< Không ảnh đồi Hà Khê.

Đồi không cao lắm, hơn mực nước biển vài chục mét, nhưng đồi có cách cấu tạo khá kỳ thú. Ngọn đồi và dòng nước sông Hương đã tạo cho vùng Thiên Mụ một phong cảnh đẹp thật huyền ảo. Con sông Hương từ thượng nguồn đổ về với điệu nước bình thường, êm ả, trong xanh, ngang làng Long Hồ thì chảy quanh trở lại và trở nên rộng ra để chảy về trước mặt Văn Thánh...

Đến tận chân đồi, sông uốn tròn qua mạng Nguyệt Biều, tạo thành một quãng rộng mênh mông như cái vịnh. Đứng từ gốc bi đình khắc thơ của Thiệu Trị mà nhìn lên, bất kỳ thời nào, bất kể giờ nào, quãng sông này đều có cái đẹp riêng từng thời khắc của nơi này.
Dulichgo
Đồi Hà Khê là ngọn đồi thiêng liêng từng chiếm vị trí đặc biệt tôn nghiêm trong tâm thức và ký ức của các vua chúa nhà Nguyễn suốt gần 400 năm tồn tại trong lịch sử vương quyền Việt Nam. Dưới lăng kính phong thủy, địa thế của đồi là nơi “thủy tụ”, nơi “rồng cuộn mình ngoảnh đầu nhìn lại” và là nơi có thế “hổ ngồi cất rống” (long bàn hổ cứ).

Sau khi dẫn quân vượt biển vào Quảng Trị để gây dựng giang sơn riêng về phía Nam, Chúa Nguyễn Hoàng đã nhình thấy giữa đồng bằng xã Hà Khê nổi lên một gò cao có hình tựa như đầu một con rồng đang ngoảnh lại, phía trước đồi có con sông lớn uốn khúc bọc quanh, phía sau có hồ nước lớn, tạo thành phong cảnh tốt tươi.

< Từ trên đồi nhìn xuống sông Hương.

Nhân đó, chúa thượng hỏi chuyện người địa phương, họ đều nói rằng gò này rất thiêng, tục truyền một đêm kia bỗng có một bà già mặc áo đỏ quần xanh hiện ra trên đỉnh gò nói rằng: “Rồi đây sẽ có một vị chân chúa đến xây chùa trên gò này để kết tụ khí thiêng và giữ bền long mạch”.

Để giữ bền long mạch chúa Nguyễn Hoàng mới xây lên ngôi chùa (trên nền của một ngôi chùa cũ đã có trước đó) ở đây và đặt tên là chùa Thiên Mụ. Ngồi chùa này là nơi kết tinh khí thiêng của đất trời, anh linh của giang sơn, nơi có dáng núi quay đầu về chốn kinh thành, cúi nhìn đăm đắm sông Hương, mở mang đạo pháp Liên Hoa, đúc kết tinh hoa vào lá bối.
Dulichgo
Đến cuối thế kỷ 20, chùa Thiên Mụ trên đồi Hà Khê là một trong các di tích quan trọng đã góp phần cùng thành quách, cung điện, lăng tẩm tạo nên diện mạo và giá trị của Quần thể di tích Huế – một quần thể đầu tiên của Việt Nam được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới vào năm 1993.

Đó không chỉ là danh lam thắng cảnh tuyệt vời của đất nước, mà theo nhiều nhà nghiên cứu đã ảnh hưởng sâu đậm “đến cả cuộc tồn vong của một nền văn hóa” và “đã gắn liền đời sống tâm linh của dòng họ Nguyễn từ vị chúa đầu tiên cho đến vị vua cuối cùng” (Phan Thuận An). Hoặc như nhận định của Thích Hải Ấn và Hà Xuân Liêm trong công trình biên soạn về Phật giáo xứ Huế: “Sở dĩ chùa Thiên Mụ càng ngày càng có ảnh hưởng lớn là vì ngọn đồi Hà Khê – nơi có sơn triều thủy tụ, có long mạch phát đế vương cho dòng họ Chúa Nguyễn và triều Nguyễn kể từ 1558 (năm Nguyễn Hoàng vào trấn Thuận Hóa) cho đến 1945 (năm Vua Bảo Đại thoái vị)” – theo đó tính ra, họ Nguyễn đã có ngót 387 năm đăng quang, thăng trầm và tồn tại trong lịch sử vương quyền Việt Nam.

Du lịch, GO! tổng hợp

Khám phá thác 'Chồng' ở Đắk Nông

(iHay) - Thác Đray Sáp được người Ê đê quen gọi là thác Chồng, hay thác Khói. Đây là một trong những thác còn nguyên sơ, hoang dã nằm trong sổ tay những nơi cần đến của dân phượt khi có dịp khám phá Tây Nguyên.

< Một phần thác Đray Sáptrong mùa khô.

Từ thành phố Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) đi chừng 30km là bạn sẽ có cơ hội ghé thăm thác Đray Sáp thuộc địa phận xã Nam Hà, huyện Krông K’Nô tỉnh Đắk Nông. Đray Sáp có nhiều tên gọi khác nhau, người Ê đê quen gọi tên thân mật là thác Chồng. Cái tên bắt nguồn từ sự tích về chuyện tình yêu cảm động của  một thiếu nữ Ê đê xinh đẹp và chàng trai nghèo khổ nhưng hiền lành, tốt bụng.

< Thác Đray Sáp trắng xóa, bọt nước tung tẩy khắp nơi như đám mây bồng bềnh tạo nên cảnh tượng kỳ vĩ.

Chưa biết câu chuyện tình ấy thực hư như thế nào, nhưng qua dân gian truyền miệng nó được lan tỏa từ đời này sang đời khác. Nếu Đray Sáp là thác Chồng thì có Đray Nu cũng nằm trong hệ thống sông Sêrêpôk được mệnh danh là thác Vợ. Trong tiếng Ê đê, Dray có nghĩa là thác, Sáp có nghĩa là khói bởi nước từ trên cao đổ xuống, bọt tung trắng xóa tựa như làn khói khổng lồ.

< Vào mùa xuân thác cao 12m, rộng 120m... nhưng vào mùa khô thì thác chỉ cao 8m, rộng 80m.
Dulichgo
Tiếng lành đồn xa, mỗi khi đến với vùng đất Tây Nguyên hùng vĩ, dân mê xê dịch nhất định phải tìm đến bằng được Đray Sáp. Theo lời chỉ dẫn của những người dân ở đây, chúng tôi nai lưng gọn gàng hành lý, lại chuẩn bị thêm đồ ăn nhẹ để thưởng thức ngay bên dòng thác.

Con đường rừng chừng 1km dẫn tới thác giờ đã được làm bậc thang, rồi tạo thành lối đi chỉn chu, những phiến đá chắc nịch, phẳng lỳ dưới chân.

< Những cô bé Ê đê chúng tôi gặp trên đường.

Có hai con đường để dẫn đến dòng thác chính. Một dẫn bạn đến thẳng chân thác sau khi len lỏi trong rừng dưới những tán cây cổ thụ. Con đường này khó đi hơn vì uốn lượn theo những gốc cây, đôi chỗ còn lầy lội sau cơn mưa rừng đêm. Nếu không phải là người ưa phiêu lưu mạo hiểm, du khách thường chọn con đường đi lên thẳng đỉnh thác.
Dulichgo
Nhìn từ trên xuống, dòng nước trắng xóa, bọt nước tung tẩy khắp nơi như đám mây bồng bềnh tạo nên cảnh tượng kì vĩ. Vào mùa xuân thác cao 12m, rộng 120m, và vào mùa khô thác chỉ cao 8m, rộng 80m.

< Có thể ngồi trên những phiến đá dùng tạm bữa trưa nhẹ để vừa ngắm thác, vừa nghe tiếng nước reo ,mọi phiền muộn dường như đã tan biến.

Thử cảm giác ngồi trên đỉnh thác nơi có những phiến đá nhẵn lỳ để thưởng ngoạn cảnh sắc của thác cũng như hồ nước bên dưới thật đã.

Trong cái nắng oi nồng, nếu đến Đray Sáp chỉ cần nhúng bàn chân xuống hồ nước bạn đã cảm nhận được không khí mát lạnh. Nhiều thành viên đoàn chúng tôi không ngại đắm mình dưới làn nước và thỏa sức vui đùa. Khi đã thấm mệt và bụng hơi đói, có thể ngồi trên những phiến đá dùng tạm bữa trưa nhẹ để vừa ngắm thác, vừa nghe tiếng nước reo, mọi phiền muộn chừng như đã tan biến.

Theo Thiên An (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thác Dray Sáp: Chốn bình yên giữa núi rừng Đắk Nông
Khám phá thác Dray Sáp Hạ

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Phú Yên đâu chỉ “hoa vàng với cỏ xanh”

(TTO) - Sau khi bộ phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh của đạo diễn Victor Vũ được công chiếu, không ít người xem tò mò về nơi được chọn làm bối cảnh chính, mang đến những thước phim đẹp như tranh vẽ cho bộ phim này: Phú Yên. Tuy nhiên, những tưởng cảnh trí hoang sơ, đầy kỳ thú nhưng vẫn rất yên bình tại Phú Yên trong thực tế còn... hấp dẫn hơn phim rất nhiều, có thể khiến bạn “quên cả lối về” khi lạc bước đến đây.

Du lịch “nhà quê”

Cái hay và cũng là cái dở của Phú Yên đó là mọi danh thắng đều “nguyên bản”, khá hoang sơ và gần như chưa được khai phá hoặc khai thác chưa đúng tầm. Vậy nên, nếu chọn Phú Yên để du lịch, hay nhất vẫn là kiểu du lịch “nhà quê”, quẳng hết những tiện nghi quen thuộc, hòa mình vào thiên nhiên.

< Gành Đá Dĩa.

Trong những địa danh nổi tiếng nhất ở bắc Phú Yên (giáp Bình Định) như đầm Ô Loan, biển Long Thủy, vịnh Xuân Đài, gành đá Hòa Thắng, nhà thờ Mằng Lăng... có thể nói gành Đá Đĩa là “của hiếm” với những vách, ghềnh đá tựa và xếp chồng lên nhau theo dạng cột hình lục giác, ngũ giác, bằng phẳng và đều tăm tắp như những cột đĩa chất cao đầy, được hình thành trong quá trình phun trào của núi lửa cách đây khoảng 60 triệu năm.

Nhìn xa, gành Đá Đĩa trông như một tổ ong khổng lồ, đen bóng, nổi bật giữa nền biển trời xanh biếc bên những con sóng bạc đầu. Trong khi đó, gành đá Hòa Thắng lại như những đốt xương sống hóa thạch của một con khủng long. Ngồi hát ca bềnh bồng dưới gành đá vàng nâu sừng sững giữa đồng lúa bao la lộng gió, ngát hương cỏ cây... bạn đã bao giờ tưởng tượng đến chưa?

< Mũi Điện hoàng hôn.

Trở ngược về phía nam là vũng Rô, mũi Điện, bãi Tiên, bãi Xép, núi Đá Bia, đập Hàn... Giả dụ đến mũi Điện khi trời đã nhá nhem, leo lên ngọn hải đăng và... lăn ra ngủ giữa khí trời thanh mát đượm mùi sóng và gió biển, bên tai êm êm tiếng côn trùng ru. Bị đánh thức bởi những tia nắng đầu tiên ở cực đông của đất nước, nhìn xuống bãi Tiên thanh vắng, rồi lao mình xuống dòng nước xanh ngắt và nhấm nháp ít cá, mực tươi nguyên nướng thơm lừng... Cuộc đời như thế có đẹp quá không?

< Một góc Đập Hàn.

Và nếu là fan của bộ phim King Kong của Hollywood, đập Hàn sẽ cho bạn cảm giác được đến đúng khu rừng mà chú King Kong trong phim đã sống. Một bên là rừng nhiều tầng cây xanh mướt, thấp thoáng bóng người vác củi qua lại; một bên là những hòn đá to nhỏ đủ kiểu chất chồng cao như núi; ở giữa là khe suối nhỏ nước trong veo, được điểm xuyến bởi một “đội quân” hoa dại đủ màu sắc vươn lên từ những khe đá.

Tiếc rằng vẻ đẹp không tì vết của đập Hàn có thể sẽ không còn khi việc thi công hầm đèo Cả đã ít nhiều ảnh hưởng đến cảnh quan nơi đây.

< Vũng Lắm trong thắng cảnh quốc gia vịnh Xuân Đài thuộc thị xã Sông Cầu.

Còn vũng Rô ư? Tất cả những sắc xanh trên đời đều có ở biển nơi này. Cảng Vũng Rô ngày xưa vốn là cảng quân sự nhưng giờ yên bình lắm. Chiếc cầu cảng dài rộng, trải thẳng ra biển xanh êm khiến người đứng trên đó phải thảng thốt: Ôi, đây chẳng phải là nơi tuyệt vời để “thuyền” và “biển” gặp nhau đó ư? Còn mơ gì ở vũng Rô? Mơ có ngày người ta làm tour lặn biển để được tận mắt ngắm chiếc tàu chiến đắm, nằm đó lạnh lẽo mấy chục năm rồi.

Nhấm nháp “báu vật của biển”

Với 190km bờ biển, du lịch Phú Yên sướng nhất dĩ nhiên là tắm biển và thưởng thức hải sản. Các bãi biển và những “hòn” ở đây hầu hết đều hoang sơ, cực kỳ thích hợp cho những ai muốn thử làm Robinson. Ngoài bãi Môn, bãi Tiên, bãi Xép, bãi Tràm... quen thuộc, Phú Yên còn có bãi Từ Nham (cách quốc lộ 1 khoảng 7km về phía đông) thật hút mắt. Bãi biển nổi tiếng ở Phú Yên thường phẳng, cát trắng mịn, sạch boong, nước biển trong xanh cùng sóng êm nhẹ mê hoặc khách du lịch gần xa.

Bãi Từ Nham cũng không ngoại lệ. Bãi này dài khoảng 8km, đối diện biển là những đồi cát chập chùng cùng rừng bụi cây đầy ảo diệu. Từ đồi cát nhìn xuống, Bãi Từ Nham trông tựa chiếc boomerang đặc sắc. Như nhiều bãi biển khác ở Phú Yên, khách có thể đến làng chài nằm sát chân núi để thưởng thức những món ăn hải sản tươi ngon vừa được ngư dân lưới lên từ biển.

Cá ngừ đại dương, cá thu, tôm hùm, cua, ghẹ, mực... là những thứ “thường thôi” ở Phú Yên. Vậy nên hãy một lần ghé chợ cá hay cảng cá. Từng đoàn người ùa ra tàu cá, vác những chú cá ngừ đại dương tươi xanh trên những chiếc võng vào bờ hẳn là cảnh tượng hiếm thấy, để lại ấn tượng khó phai. Ấn tượng này sẽ đậm đà hơn khi khách thử qua vài miếng sashimi cá ngừ chấm tương, mù tạt hay tô cháo mắt cá ngừ đại dương đậm vị biển cả.

Nhưng không chỉ có hải sản, cơm gà Phú Yên (tiệm lề đường có khi còn ngon hơn những tiệm có bảng hiệu), bánh bèo dưới chân Núi Nhạn, gà nướng Ven Sông, vịt nướng ngói Mỵ Nương, dê Chóp Chài... là những điểm dừng ẩm thực không thể bỏ qua với hương vị cùng cung cách phục vụ rất khác biệt.

Muốn biết nơi có cánh đồng lúa rộng nhất Nam Trung bộ, có cầu đường sắt dài nhất Việt Nam này còn gì mê hoặc nữa, bạn hãy nhanh chân làm một chuyến “Phú Yên - Hoa vàng cỏ xanh”. Đơn giản nhất vẫn là đi xe khách giường nằm, ngủ một đêm là tới. Hay chỉ cần một cái click chuột sẽ có ngay vé tàu lửa cũng một đêm hoặc nửa ngày đã “gặp nhau”.

< Đồng lúa Chí Thạnh (huyện Tuy An).

Nếu chọn máy bay, chỉ 45 phút từ sân bay Tân Sơn Nhất đã đáp xuống sân bay Tuy Hòa mới cáu cạnh, WiFi vù vù, tha hồ mà “check in” hay “selfie” khoe cùng bạn bè Facebook.

Nhưng thú vị nhất, hưởng trọn cảm giác “đi bụi” đến vùng biển vắng này nhất là tự lái xe đi. Từ TP.HCM, cứ quốc lộ 1 mà thẳng tiến hoặc chọn đường ven biển từ đoạn Bà Rịa - Vũng Tàu mà đi. Trước mặt đường hun hút, biển một bên, rừng núi một bên, “em” sau lưng hay kề vai và nghe John Denver ngân nga đàn hát Take me home, country roads…
Thử đi sẽ biết, thiên đường hạ giới chính là đây!

Bãi Xép “thức giấc”

< Một góc Bãi Xép (ảnh Dulichgo).

Phải đến khi phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh được công chiếu, bãi Xép mới được nhiều người biết đến. Chỉ cách TP Tuy Hòa khoảng 15km, con đường gần 3km từ quốc lộ 1 vào bãi Xép (An Chấn, huyện Tuy An) đã được tráng nhựa phẳng lì.

Ven theo con đường mòn vài mươi bước chân, du khách sẽ ngỡ ngàng trước bãi biển cát vàng óng, sóng dồn dập từng lớp vỗ vào bờ, nằm dưới hàng dương ngút ngàn. Điểm đặc biệt của bãi Xép là hai bãi đá đen lớn ở hai đầu, được thiên nhiên xếp bậc thang, như để bảo vệ bãi Xép khỏi những cơn bão tố.

< Từ mũi An Chấn nhìn xuống Bãi Xép (ảnh Dulichgo).

Du khách có thể leo lên ngồi trên những phiến đá, phóng tầm mắt nhìn ra biển xanh mênh mông, tai nghe gió thổi luồn qua khe đá, miệng nếm vị mặn của biển, tay với lấy những miếng bọt biển và hít cho đã đời không khí trong lành của biển - một cảm nhận 5D không rạp hát nào có thể đem lại được.

Bước chân lên tới đỉnh, cả một bãi cỏ xanh ngắt lớn bằng sân bóng đá hiện ra trước mắt, bao la, rộng mở. Một người dân ở An Chấn, cho biết nơi đây học sinh hay tổ chức cắm trại, rồi cạy hào trong những hốc đá, lặn xuống biển bắt cá hay ngắm san hô ngay sát bờ này thôi.

Theo Quỳnh Nguyên, Gia Tiến (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Phóng viên BBC lạc vào thiên đường Côn Đảo

Vào 5 giờ sáng và 6 giờ tối, loa của chính quyền đã phát thanh trên khắp Việt Nam. Dấu tích của thời kỳ trước khi các gia đình có tivi và đài, hệ thống phát thanh công cộng (đưa tin, tuyên truyền phổ biến, thông báo thời tiết) thường nghe không được rõ lắm vì tiếng ồn lẫn lộn của động cơ mô tô, còi ô tô và thi công xây dựng.

Nhưng trên đảo Côn Sơn, tiếng phát thanh truyền to và rõ ở thị trấn nhỏ chỉ có 5.000 dân, 2 bộ đèn giao thông và một nơi dạo chơi bên bờ biển. Đến thăm hòn đảo lớn nhất của quần đảo Côn Đảo (gồm 16 đảo tuyệt đẹp phần lớn là hoang vắng phía Nam Biển Đông) kể như đi ngược dòng thời gian.

Mặc dù chỉ cần một chuyến 45 phút máy bay cánh quạt từ TP Hồ Chí Minh, thiên đường Côn Sơn là một thế giới ít được du khách lui tới ở Việt Nam. Đây là nơi nằm ngoài tầm ngắm du lịch, khuất nẻo so với các thành phố du lịch phát triển quá ồ ạt như Nha Trang và các bãi biển Phú Quốc. Chẳng thấy các người chèo kéo khách, chỉ thấy các bãi biển trống vắng êm ả, và mùa cao điểm chỉ có khoảng hơn một chục du khách Tây.

Tuy nhiên nó sẽ không mãi như vậy. Khu nghỉ dưỡng đầu tiên Six Senses Con Dao của đảo cực kỳ sang trọng được khánh thành năm 2010 ở Vịnh Đất Dốc bên bở phía Đông, và khu nghỉ dưỡng rất lớn đang được xây dựng ở phía Nam. Cũng có nghe nói đến việc xây dựng một nơi lui sống ẩn dật do Ý tài trợ cũng như việc kéo dài đường băng để máy bay lớn hơn có thể hạ cánh.
Dulichgo
Nhưng lúc này, phần lớn các du khách là người Việt Nam đến đây để tưởng nhớ quá khứ đen tối của đảo. Được cho là Đảo Của Quỷ Dữ ở Đông Nam Á, Côn Sơn đã từng là nơi tù đầy, nơi đối xử dã man tàn bạo của thực dân Pháp và sau đó là Cuộc chiến Việt Nam. Người Pháp đã bắt 914 người làm việc đến chết để xây dựng đê chắn sóng cho đảo, trong khi đó các tù nhân Chiến tranh Việt Nam bị nhốt trong các “chuồng cọp” ghê sợ, ở đó người cộng sản hoặc tình nghi là cộng sản bị xiềng xích vào sàn các hố bê tông có song sắt bên trên. Các bức tường chính của nhà tù vẫn được thấy rõ phía trên thị trấn là điều nhắc nhở thường xuyên, các nhà giam và nghĩa địa đã trở thành nơi để viếng thăm hàng nghìn người Việt đã phải chịu đựng và chết trên đảo từ 1862 đến 1975.

Nhưng mặc dù những ký ức hãi hùng vẫn còn đè nặng, cuộc sống hiện đại ở trên đảo là thong thả và thoải mái. Phần đất dốc nhiều cây xanh của Côn Sơn được nước biển ấm áp mầu xanh ngọc và đá ngầm san hô bao quanh. Các cây phượng đỏ và hoa giấy tô điểm mầu sắc cho cánh rừng, và cây đại và mộc lan chạy dọc đại lộ rộng và yên tĩnh. Một con đường duy nhất bao vòng một nửa đảo; đi mô tô bám theo bờ biển dẫn đến các ao đầy hoa sen, các vách núi hùng vĩ mầu đỏ da cam và các bãi biển cát trắng trống vắng nối tiếp nhau. Biển thì yên tĩnh, sạch và hoàn hảo để bơi quanh năm.

Công việc hàng ngày của đảo bắt đầu từ chợ nhộn nhịp. Tại đó mực ống, cua, trai sò, chôm chôm, chuối lá, xoài, thanh long và hoa sen chất đầy để bán ở ngoài chợ. Bên trong, các bộ đội trẻ áo xanh ngồi trên ghế nhựa ở các quán ăn, họ ăn sáng với món bún riêu hoặc bún thịt nướng dưới ánh nắng ban mai. Đến 9 giờ sáng, đồ ăn đã được bán hết và đến trưa thì chợ không còn ai.
Dulichgo
Sau đó im ắng đến 2 giờ chiều, khi đó các chủ mới của sạp hàng buổi chiều sẽ tới và bán bánh mì kẹp thịt, nước mía và bánh cuốn. Sau 2 giờ, người phụ trách bưu điện về nhà, chợ vắng vẻ, hòn đảo ngủ trưa, mặt trời rọi chiếu xuống mặt biển xanh. Chẳng còn gì để làm ngoài việc đi bơi ở một trong nhiều bãi biển đẹp đẽ; bạn đi đâu là không quan trọng, bạn làm theo ý mình.

Nếu là ở đất liền thì bạn sẽ thấy tàu thuyền đi lại liên miên quanh cảng. Nếu bạn muốn thăm quần đảo từ Côn Đảo thì hãy hỏi vào buổi tối những người xung quanh và bạn sẽ có thể đi ghé một thuyền sáng sớm hôm sau cùng một người đánh cá. Chậm chạp nổ máy bành bạch rời cảng trong một chiếc thuyền cũ nát sơn xanh và vàng, người đánh cá chắc hẳn sẽ đưa bạn đến các vịnh và vách đá của các hòn đảo nhỏ xíu ngoài khơi. Với một ống thở và một kính lặn là đủ để bạn thấy được rùa, và lặn vẫn nổi tiếng là một phần hay nhất của Việt Nam.

Khi cái nóng ban ngày đã hết, nhiều du khách thích đi thăm đảo bằng xe máy. Ở vịnh An Hải, cách thị trấn Côn Sơn 1 km về phía nam, ta thấy những người mò hạt trai và đánh cá neo tầu, họ cất giữ các thuyền thúng (tròn, bằng tre, được trám bằng nhựa cây cọ, và di chuyển bằng mái chèo) ở trên bờ. Sáu cây số tiếp theo, lên dốc theo đường dọc bờ vịnh cho đến khi ta đến mũi cực naam của đảo, ở đó nhìn được về mọi phía, ta thấy quần đảo ở phía Đông; cảng và thị trấn Côn Sơn ở phía Bắc; vùng đất lởm chởm đá của đảo ở phía Tây.

Các vách núi đá bao bọc, con đường uốn khúc qua vịnh dốc đứng và nước trong như pha lê là điểm mạnh nhất của đảo – với Bãi Nhất, bãi biển phẳng và rộng. Ở đây núi non nhường chỗ cho một vùng cát trắng hoang sơ trải dài hàng trăm mét khi triều thấp, và vùng nước biển ấm và sâu ngang bụng chạy dài một trăm mét nữa. Hãy ở lại cho tới lúc chập choạng tối, khi đó chân trời sẽ lấp lánh ánh đèn của các tầu container đi lại ở Biển Đông như mắc cửi.
Dulichgo
Về tối, nơi dạo chơi bên bờ biển của thị trấn Côn Sơn thành trung tâm sinh hoạt xã hội của đảo. Trời ngả mầu hồng và các xe chế biến đồ nướng tới, có ngô nướng, thịt gà và thịt heo xiên nướng. Những người bơi (chủ yếu là du khách Việt Nam mà họ tránh bãi tắm vào ban ngày) tới để để ngâm mình lúc sẩm tối. Dải đất ven biển chật ních người.

Phía bên kia đường, có các biệt thự thời Pháp thuộc bị xuống cấp ở mức độ khác nhau; cây mọc hoang đầy vườn. Nhà soạn nhạc Camille Saint-Saens từng ở một vila đó khi ông hoàn tất bản nhạc kịch Brunhilda năm 1895; ngày nay, tòa nhà đó là quán cà phê Côn Sơn; ở đó chỉ có đồ uống chính là bia, kem và cà phê Việt Nam.

Về đêm, một chợ khác được tụ họp ở phố Trần Huy Liệu, cách hai ngã tư về phía Đông. Ghế và bàn gấp bằng thép chiếm nửa phố;

Bia bày bán nhiều và các quán bên đường nướng trai sò tôm cua, mực ống và các thứ đánh bắt được sau cùng trong ngày. Thư giãn với đồ nhậu như vậy thật là tuyệt và bạn sẽ cảm thấy lưu luyến không muốn rời đảo đáp máy bay trở về đất liền.

Theo BBC
Du lịch, GO!

Lễ cúng ma khô của người Mông

(DTO) - Người thân sẽ mổ bò, mổ lợn, cầu cho người chết tìm được đường về yên nghỉ với tổ tiên trong lễ cúng "ma khô" của người Mông ở cao nguyên đá Hà Giang.

Ngày nay, tập tục cúng ma khô của người Mông tại Mèo Vạc, Hà Giang đã có nhiều biến đổi nhưng tục này vẫn được duy trì với nhiều bản sắc độc đáo. Khác với người dân tộc Kinh, khi người thân mất đi, họ thường tổ chức cúng 49 hay 100 ngày, nhưng người dân tộc Mông sau một năm mới tổ chức đám giỗ, gọi là cúng "ma khô". Cũng tùy theo điều kiện kinh tế của từng dòng họ, từng gia đình mà họ có tục làm ma khô khác nhau. Người có điều kiện khá giả thì mổ cả con bò, con lợn, người khó khăn hơn thì chỉ mổ một đôi gà, tuy nhiên họ đều mong muốn cho linh hồn người đã chết được siêu thoát.

< Lễ ma khô của người Mông cũng mang ý nghĩa tương tự như lễ giỗ đầu của người Kinh.

Thường trước đó, trong lễ tang người chết, thầy cúng hứa với ma sẽ làm lễ ma khô (làm lễ chay) 12 ngày sau khi chôn cất. Nếu đến ngày đó mà gia đình chưa có điều kiện sẽ phải hứa lại, nếu không làm sẽ bị ma quấy rối không cho làm ăn, làm mặc tốt đẹp. Người Mông sống rất tín nghĩa, đã hẹn làm điều gì thì phải làm bằng được, vì vậy, khi có điều kiện, người Mông sẽ mời thầy cúng về làm lễ dưới sự chứng kiến và tham dự của anh em, họ tộc.

< Lễ rước “ma khô” ra đồng diễn ra rất nhanh, sau khi hoàn tất, mọi người đều nhanh chóng trở về nhà gia chủ và tham gia bữa tiệc cúng ma.
Dulichgo
Để làm lễ Ma khô, không thể thiếu cẩu vá, hình nộm được làm bằng tre vót tròn uốn cong biểu tượng cho chiếc quan tài chứa người đã khuất. Đầu buổi sáng, anh em, người thân tron nhà tụ tập lại, chuẩn bị sẵn gà, lợn, xôi rồi tiến hành nghi lễ. Người ta dựng một chiếc cột trước nhà, rồi mang chiếc trống treo lên cột, gõ khua rộn rã cùng với tiếng khèn.

Một số người mang rơm và cành cây đến để dựng một chiếc lều nhỏ, tượng trưng cho ngôi nhà dành cho những người đã mất. Trong lúc dựng lều, thầy cúng cùng người thổi khèn đi vòng quanh chiếc lều, vừa đi vừa hát. Chiếc cẩu vá được đặt trên chiếc chiếu trải phía trong lều, trên đó có xôi, một chén đựng rượu, một ống trúc bị chẻ làm đôi và một cái muôi nhỏ để múc rượu. Cùng lúc đó, gà, lợn... được mang ra để làm lễ tế.

< Đi đầu đoàn rước ma là những người thân trong gia đình, tiếp đến là thầy trống, thầy khèn, một phụ nữ cầm bó đuốc rơm, vừa đi vừa huơ tay như thể mở đường cho “ma khô”.

Thầy cúng vừa hát bài ca gọi hồn bằng tiếng Mông có ý nghĩa ca ngợi tổ tiên, bày tỏ tình cảm thương mến với người đã chết, đồng thời cũng răn dạy, dặn dò những người còn sống phải chăm chỉ làm ăn sẽ giúp họ thoát khỏi đói nghèo. Sau đó, thầy cúng vừa rót rượu rồi tung ống trúc, nếu sau khi tung hai mảnh trúc tách rời nhau ra nghĩa là người chết chưa ưng còn nếu sau khi rơi xuống chiếu, hai mảnh trúc vẫn dính vào nhau nghĩa là lời cầu xin đã được ưng thuận.
Dulichgo
Theo tục lệ, những điệu nhạc và điệu trống sẽ được chơi trong suốt thời gian “ma khô” được cúng tế. Tuy nhiên những âm thanh này không mang không khí đau thương, bi lụy mà như lời nhắn nhủ con người cần phải yêu thương nhau hơn.

Khi ma khô đồng ý ra khỏi nhà, gia đình sẽ làm lễ tiễn. Đi đầu đoàn là những người thân, tiếp đến là người đánh trống, khèn, một phụ nữ cầm bó đuốc rơm, vừa đi vừa huơ tay như thể mở đường cho ma khô. Một người đàn ông nâng biểu tượng “con ma” có mặc chiếc áo cũ của người đã khuất, nhiều dân làng xếp hàng đi thành đoàn dài phía sau.

Đám rước vừa đi vừa đánh trống, thổi khèn. Đến gần ngôi mộ chôn người chết thì dừng lại, hạ “ma khô” xuống đất, tiến hành mời rượu và lại tung hai nửa gióng tre để hỏi lại người chết có thật sự muốn đi về với tổ tiên không. Khi được đồng ý, tất cả mọi người đều cười hỉ hả và ma khô lập tức được tung lên, bay ra xa. Lúc này người chết đã tìm được đường về với tổ tiên. Sau khi hoàn tất, mọi người đều nhanh chóng trở về nhà gia chủ và tham gia bữa tiệc cúng ma.

Theo Song An (Dân Trí)
Du lịch, GO!

Thăm Quảng Ngãi thử món ngon từ cá thửng

(TTO) - Với người dân Quảng Ngãi, cá thửng thường hiện diện trong bữa cơm ngày thường bởi giá mỗi ký chỉ 15.000 - 30.000 đồng. Có đến xứ Quảng một lần, bạn hãy tìm ăn loại cá lạ mà ngon này.

< Nguyên liệu chủ yếu chế biến món canh cá thửng nấu với lưỡi long.

Cá thửng thân tròn, mình dài cỡ gang tay người lớn, thường sinh sống ở vùng biển ven bờ. Những ngày sóng yên, ngư phủ vùng biển bãi ngang thong thả chèo thúng hay dong ghe ra biển câu cá thửng trong nắng hanh vàng.

Cách bờ khoảng 100m, họ dừng lại rồi buông dây câu gắn khoảng 2 - 3 lưỡi với những chùm kim tuyến quanh lưỡi sắc. Cá bị kim tuyến sáng lấp lánh dẫn dụ lao tới đớp câu bị ngư dân kéo lên khỏi mặt nước vẫn còn tươi rói.

< Những ngư dân câu cá thửng gần bờ.

Chỉ loại cá rẻ tiền, nhưng những bà nội trợ vùng quê nghèo từ lâu đã biết khéo léo chế biến cá thửng thành nhiều món ăn dân dã mà ngon: kho, nướng, nấu canh chua với lá giang… nhất là nấu canh với lưỡi long.

Cá mang về dùng dao chặt vi, móc mang, cạo vảy rồi mổ ruột, nạo bỏ gân máu dọc theo sống lưng và cắt khúc ngắn vừa ăn. Dạo quanh vườn nhà bẻ vài nhánh lưỡi long to bằng ba, bốn ngón tay rồi dùng dao gọt bỏ những nốt u quanh thân, sau đó rửa sạch rồi thái thành sợi mỏng.

Đun sôi nước trên bếp rồi cho cá thửng vào nồi cùng với ít muối hạt và dăm lát ớt để khử mùi tanh của cá. Khi cá vừa chín tới thì cho lưỡi long thái sợi vào nồi dùng vá đảo nhẹ. Vài phút sau, thêm ít muối, đường, bột ngọt cho vừa ăn cùng với rau thơm thái nhỏ rồi nhấc xuống khỏi bếp thế là đã có món canh cá thửng nấu lưỡi long dân dã nhưng đậm đà hương vị.

< Canh cá thửng nấu lưỡi long.
Dulichgo
Gắp cá ra đĩa đặt cạnh chén nước mắm pha chanh, đường, ớt, tỏi... tô canh lưỡi long sóng sánh cứ như mời gọi. Vị ngọt từ thịt cá xen lẫn với vị chua dịu từ lưỡi long, phảng phất hương thơm của rau hòa cùng với vị mặn của mắm, vị cay của ớt… cứ lưu mãi nơi đầu lưỡi. Thưởng thức canh rau lưỡi long với vị chua dịu và mát lạnh khiến bao mỏi mệt dường như tiêu tan, bữa cơm gia đình thêm phần ấm cúng.

Món cá thửng nấu canh chua lá giang chế biến khá đơn giản nhưng cũng không kém phần thơm ngon. Cũng với cá đã sơ chế, chọn thêm lá giang non tươi xanh, thêm ít giá đỗ, mớ rau thơm, rửa sạch rồi để riêng từng loại rau trước khi cho vào nấu.

Khi nước đun với ít muối đã sôi thì cho cá vào nồi, thêm vài lát ớt thái mỏng để khử mùi tanh. Đợi nước sôi trở lại vò sơ lá giang cho vào, dùng vá đảo nhẹ. Khi lá giang chuyển sang màu vàng dịu thì cho giá đỗ cùng với rau thơm cắt ngắn vào nồi, nêm thêm gia vị cho vừa ăn rồi nhấc xuống khỏi bếp.

< Cá thửng nướng chấm muối ớt.

Bát canh chua với khúc cá “lửng lờ” cạnh lá giang và giá đỗ, rau thơm nhìn đã thấy hấp dẫn. Thịt cá chấm với nước mắm pha chanh, đường, ớt, tỏi hay với muối ớt đều ngon. Bát canh với vị ngọt từ cá lẫn vị chua của lá giang hòa cùng hương thơm của rau nêm khiến khách sành ăn cứ xuýt xoa khen ngợi.
Dulichgo
Nhanh gọn và đơn giản nhất là món cá thửng nướng chấm muối ớt. Cá vừa được vớt lên từ biển rửa sạch, chờ ráo nước rồi đặt lên vỉ sắt, nướng trên bếp than hồng. Giã nhuyễn muối hạt với ớt kim để chấm với món cá nướng.

Khi vảy cá cháy sém thì nhấc xuống khỏi bếp rồi bày ra đĩa. Thế là đã có món cá thửng nướng chấm muối ớt mang đậm hương vị biển khơi. Mùi cá nướng thơm phức, lan tỏa theo gió khiến nhiều người “ngẩn ngơ”. Bóc lớp vảy bên ngoài lộ ra lớp thịt cá trắng tinh trông thật bắt mắt. Vị ngọt từ thịt cá hòa quyện cùng vị mặn của muối xen lẫn vị cay của ớt cứ “vấn vương” nơi đầu lưỡi.
Cá thửng nướng chấm muối ớt là món mồi “bắn bổng” dăm ly rượu đế của các ngư phủ sau những giờ lênh đênh trên sóng nước.

Theo Minh Ký (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!