Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Hoang sơ Ba Làng An

Ba Làng An - vùng đất gắn liền với nhiều sự kiện lịch sử của dân tộc. Không chỉ vậy, đây đang là điểm đến hấp dẫn đối với du khách bởi vẻ hoang sơ, mộc mạc, hiền hòa...

< Mũi Ba Làng An.

Từ TP.Quảng Ngãi, xuôi theo con đường mới mở Mỹ Trà- Mỹ Khê khoảng 20km, đến vùng đất Mỹ Khê. Từ Mỹ Khê, dọc theo Quốc lộ 24B, hướng về cảng Sa Kỳ, rồi rẽ trái, du khách sẽ đến mũi Ba Làng An, hoặc gọi theo tên xưa người Pháp đặt là mũi Ba-tân-gân.

Nơi đây, từ thời Pháp thuộc, người Pháp đã xây dựng ngọn hải đăng và có cả một nhà nghỉ để mùa hè quan chức Pháp đến tắm biển. Đứng trên đồi cao hướng tầm mắt ra xung quanh, bạn sẽ quan sát được mọi hoạt động bên dưới chân đồi. Ở Ba Làng An, bạn sẽ cảm nhận vẻ đẹp ngất ngây và đón những đợt gió biển mát lạnh.
Dulichgo
Nếu như ở Phú Yên có những bờ biển với hàng trăm nghìn tảng đá được lắp đặt một cách ngay ngắn như thể do con người tạo ra mà người dân gọi là ghềnh Đá Đĩa, thì đến Ba Làng An, bạn sẽ được chiêm ngưỡng vùng núi đồi đất đá ong chạy dài ra tận biển.

< Nhộn nhịp làng chài Ba Làng An.

Từ hàng nghìn năm qua, biết bao mùa biển động, những con sóng cứ thay phiên nhau thì thầm với bờ đá và bào mòn những vách núi ở Ba Làng An để tạo ra những bờ đất hình cánh cung và vô số hình thù kỳ quái trên những vách núi, tạo điểm nhấn khác biệt so với các điểm đến khác.

Khi thủy triều xuống, nhờ dân địa phương dẫn đường, họ sẽ đưa bạn khám phá hang Dơi hay còn gọi là hang Lò Rượu.  Theo lời kể của các cụ cao niên, ở xứ này xưa kia là nơi trú ngụ của hàng nghìn con dơi. Còn với cái tên nghe dân dã hang Lò Rượu là do hình thù của hang giống như  cái lò rượu xưa cũ.

Hang rộng chừng chục mét vuông. Dơi hiện cũng không còn trú ẩn. Nhiều du khách đến mũi Ba Làng An thường tới hang để chiêm ngưỡng sự kiến tạo kỳ thú của thiên nhiên. Phía bên trong hang, những mạch nước thay nhau rỉ xuống các tảng đá tạo ra tiếng tí tách thật thanh tịnh. Không khí dịu mát đến nỗi bạn chẳng muốn ra về, dù thủy triều sắp dâng nước ngập hang.
Dulichgo
Mùa hè ở Ba Làng An nước biển xanh ngắt. Những con sóng nhỏ thay nhau dập dìu vào bờ. Những chiếc thúng nhiều màu sắc lắc lư theo từng con sóng. Khi nắng mai bừng lên, những làn sương sớm tan mau, nhường chỗ cho màu xanh của biển và công việc của những ngư dân. Những tiếng hò reo kéo thúng vào bờ, những ánh nhìn của những người vợ ngóng đợi chồng sau một đêm đi biển trở về càng khiến cho khung cảnh trở nên thanh bình, nhẹ nhàng.  Phiên biển ngang với những con cá, con tôm tươi rói mà ngư dân đánh bắt được sẽ là món thưởng lãm thích thú với bất kỳ du khách nào tìm về vùng đất này.

Ở Ba Làng An có những món ăn dân dã như cá Tà Ma nấu chua, tôm nướng, cá nướng... Đặc biệt, nơi đây còn có món ngon nữa là bào ngư và món ốc vú nàng luộc chấm mắm gừng, kèm theo rau húng hoặc rau tía tô. Để có được món bào ngư và ốc vú nàng, người dân địa phương chờ thủy triều xuống đi dọc gành đá dùng dao nhọn cạy bào ngư và ốc vú nàng bám trên những tảng đá đem về rửa qua nước biển rồi chế biến để phục vụ du khách.
Dulichgo
Ba Làng An, cái tên nghe quê mùa, lạ lẫm. Thế nhưng, đến đây rồi bạn sẽ không thể nào quên, không thể lẫn với bất cứ địa danh nào, dù bạn có khám phá hàng nghìn điểm đến trên dải đất hình chữ S này…

Theo Lê Đức (Báo Quảng Ngãi)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

4 cách mua vé tàu ga Sài Gòn dịp Tết 2016

(DVO) - Để tiện lợi trong việc mua vé tàu trong dịp Tết Bính Thân 2016, ga Sài Gòn sẽ đưa ra cẩm nang hướng dẫn người dân mua vé tàu bằng 4 cách.

< 4 cách hành khách có thể lựa chọn để mua vé trong dịp Tết Bính Thân.

Từ ngày 1.10.2015, ga Sài Gòn sẽ bắt đầu bán vé tàu phục vụ Tết Bính Thân 2016. Tại các quầy vé ga Sài Gòn: từ 7h đến 22h. Các phòng vé ngoài ga: Từ 7h30 đến 17h hằng ngày. Riêng ngày 1.10.2015 bắt đầu bán vé lúc 8h sáng.
Nhằm tiện lợi cho người dân mua vé tàu ga Sài Gòn sẽ tung cẩm nang hướng dẫn mua vé bằng 4 cách.

+ Cách 1: Truy cập vào website: dsvn.com. Hành khách mua vé, thanh toán online và tự in vé lên tàu.

+ Cách 2: Mua vé trực tiếp tại ga Sài Gòn. Hành khách lấy số thứ tự qua tin nhắn cú pháp: “GASG TÊN XXXX”  gửi 8377.
(Ví dụ: GASG HUNG 1234 => GỬI 8377)

- Trong đó: GASG: là mã dịch vụ lấy Số thứ tự của Chi nhánh VTĐS Sài Gòn.
- TÊN: là tên của người đến mua vé, tên viết liền- in hoa và không có dấu.
- XXXX: là 4 ký tự cuối của giấy tờ tùy thân (CMND, Hộ chiếu...)

Kiểm tra số thứ tự hiện đang phục vụ: với cú pháp: GASG  KT => gửi 8377

+ Cách 3: Hành khách có thể đặt vé qua tổng đài 08.3843 6528 và được giao vé miễn phí trong bán kính 7km tính từ ga Sài Gòn.

+ Cách 4: Hành khách mua vé tại các cửa vé ngoài ga tại 5 địa chỉ gồm: Phòng vé Bến Thành (75 Huỳnh Thúc Kháng, quận 1); Phòng vé Bình Triệu (số 5 Kha Vạn Cân, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức); Phòng vé Duy Long (43/64 Cộng Hòa, phường 4, quận Tân Bình); Phòng vé Tân Bình (162L/7 Trường Chinh, phường 12, quận Tân Bình); Phòng vé Bắc Nam A26 đường D1, khu phố 1, phường Linh Tây, quận Thủ Đức).

Chi nhánh Vận tải Đường sắt Sài Gòn sẽ cấp 1.000 số thứ tự/ngày để phục vụ hành khách mua vé tàu Tết Bính Thân 2016 từ ngày 1.10.2015 đến 20.10.2015. Trường hợp trong ngày 30.9.2015, hành khách nhắn tin quá 1.000 số thứ tự cho ngày 1.10.2015 thì khách hàng thứ 1001 nhắn tin sẽ được cấp số thứ tự 01 của ngày 2.10.2015 và tiếp tục cấp hết số thứ tự cho đến ngày 20.10.2015.

Thời gian bắt đầu nhắn tin từ 6g00 ngày 30.9.2015. Giờ nhắn tin lấy số thứ tự từ 6h đến 18h hằng ngày (từ 18h01 đến 5h59 ngày hôm sau, hệ thống sẽ không cấp số thứ tự).

- Mỗi số thứ tự được mua không quá 4 vé cho 1 lượt đi/về.
- Giới hạn một thuê bao điện thoại chỉ được nhắn tin cấp số thứ tự 2 lần.
- Giá cước mỗi tin nhắn gửi đến 8377 là 3.000 đồng/1 tin nhắn. Số điện thoại hỗ trợ nhắn tin lấy số thứ tự: 19004669.

Theo Dân Việt
Du lịch, GO!

Đèo Xá Tổng - Mường Chà

Đoạn đường từ Tuần Giáo lên Mường Lay - Lai Châu phải đi qua con đèo hiểm trở nhất mà ít người biết, đó là đèo Xá Tổng. Đèo Xá Tổng thuộc xã Xá Tổng, huyện Mường Chà, nằm trên QL6 (cũ) của tỉnh Điện Biên.

< Chụp từ một đoạn gần đỉnh đèo Xá Tổng.

Con đèo dài 25km và mặt đường thì xấu tới mức không thể tưởng tượng. Rất nhiều đoạn không cọc tiêu, không gương cầu, nhìn xuống chân chỉ thấy những đoạn đường ngoằn ngoèo vòng vo như rắn lượn lởm chởm đất đá. Chỉ cần một chút lơ đễnh khi lái xe là lao xuống vực liền.

< Đường đèo Xá Tổng nẩy giật tưng người.
Dulichgo
Đường đi trong khung cảnh hoang vắng vì xung quanh đèo hiếm có nhà dân. Người ta nói, đoạn đường này đã bị bỏ hoang từ lâu, hầu như không có ô tô đi qua đây vì đường quá nguy hiểm.

Loại xe 'chuyên trị' đường đèo xấu như Win100, Minks... khi vượt dốc đa phần chỉ có thể lết được bằng số 1, máy gầm lên từng hồi một cách mỏi mệt cả xe và người điều khiển nó.

< Từ một đoạn đèo, nhìn xuống vực thấy vài rẫy lúa nhưng không thấy nhà.

Đèo không dành cho những người yếu bóng vía vì một bên là vực thẳm sâu hun hút, một bên là vách đá dựng đứng, người lái xe phải căng mắt và vững tay để đi qua những con dốc dài mà không bị trượt xe xuống vực. Con đường còn khiến người đi căng thẳng khi trời đã ngả chiều mà điểm đến vẫn mãi chưa thấy đâu.

Càng đi, đường càng trở nên hoang vắng. Hiếm hoi lắm ở ven đường mới có một bóng nhà nhỏ. Tài xế toát mồ hôi lạnh, kẻ đồng hành ngồi sau liên tục xoay xở đủ tư thế ngồi... còn chiếc xe chồm lên từng chặp, mệt đến bã người.
Dulichgo
Đi hết con đèo này sẽ tới thị trấn Mường Lay nhưng ngày nay, người ta thường đi quốc lộ mới nếu rẽ trái về Tuần Giáo, qua Điện Biên rồi lên Mường Lay, xa hơn 60km. Dĩ nhiên là đường tốt.

< Hai nhóm phượt hiếm hoi gặp nhau trên đèo: dừng vì xế xịt bánh, tự xử thôi!

Đỉnh đèo có vẻ là nơi sinh động nhất trong suốt quãng đường dài 25km. 'Sinh động' là do có vài hàng quán lụp xụp... nhưng đó cũng là cứu cánh cho kẻ lãng tử. Những người đi xe máy khi tới đây thường dừng lại tạm nghỉ, uống cố nước và xem xét lại hệ thống phanh để chuẩn bị xuống dốc.

< Chiều tà...

Cánh du lịch bụi thi thoảng ghé thăm con đèo, hì hục vượt hết con dốc nọ đến con dốc kia, đường cua này đến ngã rẽ tới. Đa phần không một bóng người, khung cảnh hoang vắng đến lạnh sống lưng. Giao thông không phát triển, đường đi lại khó khăn, kéo theo những vất vả cuộc sống của người dân khiến nhiều hộ gia đình nơi này phải chuyển về những nơi ở mới gần với đường lớn hơn.
Dulichgo
Mất hơn 2 tiếng đồng hồ để ta có thể vượt qua đoạn đường dài chỉ 25km, đấy là may mắn nếu không bị xịt lốp hay hỏng xe.

< ... rồi đêm xuống rất nhanh nhưng vẫn chưa đến Mường Lay, cố gắng lên!

Suốt đoạn đường, người lái chỉ nhìn dán mắt vào lòng đường mà chẳng dám ngó nhiều đến cảnh vật xung quanh dù nó tuyệt đẹp. Vì vậy không lạ khi hiếm thấy những tấm ảnh về đoạn đèo này: dễ hiểu vì người lái lo chăm chú lái, người ngồi sau liên tục giật nẩy người thì làm sao mà chụp choạc gì?

< Bảng báo khi vào đèo Xá Tổng.

Con đèo gần như hoang phế ấy chắc chắn sẽ còn là nỗi kinh hoàng cho nhiều người yếu bóng vía khi bất đắc dĩ phải đi qua nhưng ngược lại, có thể kích thích sự khám phá của kẻ phượt.

Ngày nay, đoạn đèo này đã được sửa chữa nhỏ (rải đá) tương đối dễ đi hơn. Hoàng hôn trên đèo rất đẹp nhưng cũng chứa đựng hiểm nguy bởi trời sẽ tối rất nhanh mà con đường còn dài, rất dài ở phía trước.



Du lịch, GO! - ảnh internet

Chùa Phật Tổ - Ngôi Chùa Cổ Kính Ở Cà Mau

Chùa Phật Tổ tọa lạc tại phường 4, Thành phố Cà Mau, được xây dựng vào năm 1840. Đây là một công trình kiến trúc tôn giáo truyền thống và là nơi truyền Phật pháp sớm nhất ở vùng đất Cà Mau. Nguyên cách gọi tên chùa Phật Tổ là do sự tôn kính từ lâu đời của người dân vùng Cà Mau với vị Hòa thượng lập dựng Chùa: Hòa thượng Thích Trí Tâm.

Vào khoảng năm 1840, vùng Cà Mau còn là vùng đất lau sậy, hoang sơ. Người dân địa phương kể rằng, thời đó có chàng trai Tô Quang Xuân đi lấy củi trong rừng, khi rìu bổ vào thân cây bồ đề cổ thụ thì thấy lộ ra một quyển kinh Phật đặt ở gốc cây. Từ đó chàng trai dựng am vừa tu vừa bốc thuốc chữa bệnh cho dân bên bờ kênh Quản Lộ. Tô Quang Xuân tụng kinh Kim Cương cảm hóa được thú dữ. Thiên hạ biết tiếng kéo đến xin thuốc và học đạo rất đông.

Về sau, nhờ người dân đóng góp tài vật, Tô Quang Xuân dựng được một ngôi chùa bằng lá đơn sơ. Thấy vậy, hương hào Đỗ Văn Viễn trong vùng ghen ghét đã vu cho ông là gian đạo sỹ. Ông bị quan trên bắt về Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh) quản thúc.
Dulichgo
Nhưng đạo hạnh của Tô Quang Xuân đã làm các quan trên kính phục. Khi được giải về Huế, ông thọ giới xuất gia ở chùa Kim Chưởng. Các vị cao tăng đã trình lên vua nhà Nguyễn (năm Thiệu Trị thứ 2 - 1842) và vua đã xuống chiếu sắc phong cho ngôi chùa của ông có tên gọi là “Sắc tứ Quan âm Cổ Tự.” Sau khi thọ giới được 7 ngày, ông mất tại chùa Kim Chưởng. Ông được phong Hòa thượng, pháp danh là Thích Trí Tâm, được ban gấm vóc và đưa về tận quê ở Cà Mau. Từ đó, dân trong vùng tôn kính ông nên đã gọi ngôi chùa là chùa Phật Tổ.

Chùa Phật Tổ là một công trình kiến trúc tôn giáo có giá trị nghệ thuật cao. Đợt trùng tu chùa năm 1937 vẫn giữ nguyên nét kiến trúc xưa cho đến ngày nay. Ngoài kiến trúc chính của ngôi chùa, hiện nay còn có văn phòng Ban Trị sự Phật giáo tỉnh, Trường trung cấp Phật học Cà Mau, cơ sở cắt may miễn phí và cơ sở khám, chữa bệnh miễn phí. Phía sau chùa là hoa viên cây xanh và khu lăng mộ.

Mái chùa hình quả ấn, lợp ngói máng, kiến trúc sắc nét, mô phỏng mái đình ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Mái được chia thành phần nóc chính và mái nghi môn. Phần nóc chính thể hiện giá trị nghệ thuật đặc sắc của ngôi Cổ tự với hình lưỡng long tranh châu cách điệu, bên dưới là phù điêu, hình ảnh mô tả cảnh thiên nhiên. Mặt chính trên nóc chùa đề 6 chữ: "Sắc tứ Quan âm cổ tự."

Những đường cong ở đầu đao mái chùa thể hiện cảnh cá hóa rồng làm bằng ximăng ốp sứ cách điệu, dáng vẻ độc đáo. Mái nghi môn ở tầng thấp hơn lợp ngói máng, có họa tiết sống động và đề 4 chữ: "Quan âm cổ tự". Bên trên cửa ra vào có hoa văn hình chữ Thọ trang trí mặt tiền chính điện. Hai mặt ngoài vách chính điện có những hình vẽ tôn thêm vẻ cổ kính.
Dulichgo
Từ ngoài nhìn vào, khuôn viên chùa khá rộng, không gian hài hòa. Tượng Quan Âm lớn hơn người thật đứng trên tòa sen, nhìn về Rạch Chùa. Tượng bằng ximăng sơn màu xanh, nét mặt hiền hòa, cân đối.

Cửa chùa mở theo hình bán nguyệt dẫn vào chính điện. Chính điện chùa có hai hàng cột xi măng, mỗi bên 3 cây, tạo không gian rộng. Ngôi Tam bảo thờ nhiều tượng Phật. Nét đặc sắc trong đường nét kiến trúc ở ngôi Tam bảo là dùng đồ sứ ốp vào các họa tiết làm bằng xi măng tạo thành một án thờ. Ngoài ra, chùa Phật Tổ còn lưu giữ nhiều tượng gỗ cổ và các hiện vật: khánh gỗ, độc bình, chuông đồng, câu đối, sắc phong...
Dulichgo
Án thờ tổ sư Hòa thượng Thích Trí Tâm được đặt trong một bệ bằng xi măng cao 1,47m, rộng 1,52m. Hai bên tượng có hai câu đối, tạm dịnh là: "Một chữ dọc ngang có khả năng làm tĩnh thiên hạ/Giữ cho chúng tăng được bình yên mãi mãi trong công cuộc tu hành."

Bên dưới bệ thờ sư Hòa thượng Thích Trí Tâm có bia đá được dựng lúc trùng tu chùa năm 1937, trên đó có bản khắc bằng chữ Hán ghi nguyên văn sắc phong của Vua Thiệu Trị dành cho chùa. Tại án thờ hiện còn đôi câu đối cổ bằng thân cây dừa dài hơn 4m, nét chữ sơn son thếp vàng, lời văn đặc sắc. Chùa Phật Tổ là di tích kiến trúc nghệ thuật đã được xếp hạng Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia, ngày 24/11/2000.
Ngày nay, chùa Phật Tổ là một trong những trung tâm văn hóa tâm linh của tăng ni, phật tử tỉnh Cà Mau.

Theo Phật Giáo VN
Du lịch, GO!

Rắn kho tương

Trước đây, rắn chỉ được chế biến thành những món ăn quen thuộc như: rắn hầm sả, rắn xào lăn, xào lá cách, rắn nướng… Nay có thêm món rắn kho tương.

Để làm món rắn kho tương, đầu bếp phải biết chọn rắn, chủ yếu là rắn hổ hành, loại từ 1kg trở lên thì thịt mới chắc và ngọt. Sau khi làm sạch, rắn được cắt ra từng đoạn vừa ăn, ướp chút muối, bột ngọt. Nước dừa tươi và tương hột ngon là nguyên liệu chủ yếu món này. Khi rắn thấm gia vị, xào nhanh trong 5 phút để thịt rắn săn lại, sau đó mới bỏ vào nồi nước dùng đang sôi. Nước dùng là hợp chất giữa nước dừa và tương hột.

Đun thịt rắn và nước dùng thêm khoảng 20-30 phút, rồi nêm nếm gia vị lần nữa cho vừa ăn. Món ăn được bày ra như món lẩu, nước dùng nhiều, cùng các loại rau nhúng phong phú: khổ qua, rau nhút, rau muống, rau cần, bắp chuối đã xắt lát mỏng...
Dulichgo
Mùi thơm thoang thoảng kích thích vị giác. Thịt rắn ngọt, dai vừa phải, vị tương lấn át mùi tanh, hòa quyện với chút đắng, nhẫn của khổ qua, mùi thơm đặc trưng của rau nhút, rau cần, chút chát nhẹ của bắp chuối tạo nên hương vị rất đặc biệt, khó quên. Món này ăn hoài không ngán, tốt cho sức khỏe, giúp ổn định đường huyết, bổ thận.

Du khách có thể thưởng thức món ăn độc đáo này tại quán Hai Lúa Cờ Đỏ, ấp 1, xã Thạnh Phú, huyện Cờ Đỏ. Ngoài rắn, nơi đây còn có nhiều món đặc sản từ đồng như: cá trê, cá chạch, chuột đồng… với cách chế biến độc đáo.

Theo Minh Nhiên (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Ăn cơm chay xứ đạo Cao Đài

(NLĐ) - Chỉ mỗi cây chuối mà các dì, các chị ở Tòa Thánh Tây Ninh chế biến được mấy món, nào là nấu canh chua, bóp gỏi, xào với nghệ, ăn sống với tương hột,...

< Cơm Trai đường miễn phí luôn chào đón tất cả mọi người.

Năm nào cũng vậy, cứ sắp đến Tết Trung thu là khắp các ngả đường, những chiếc xe khách đủ cỡ với đủ biển số các tỉnh nối đuôi nhau đổ về Tòa Thánh Tây Ninh (huyện Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh) để dự đại lễ vía Đức Diêu Trì Kim Mẫu – một trong hai lễ lớn của đạo Cao Đài.

< Rau quả hầu hết do tín đồ của đạo cung cấp.

Nhớ hồi còn nhỏ, cái cảnh người – xe nườm nượp từ khắp nơi đổ về khiến Tây Ninh vốn bình yên bỗng rộn ràng hẳn lên làm người bản xứ như tôi cũng nôn nao. Dịp này, trong đạo tổ chức triển lãm các loại hoa quả, bánh trái và múa lân, múa rồng nên nếu không đi học thì coi như bọn tôi lê la ở đó cả ngày.

Do khách thập phương đổ về dự lễ đông nên trong đạo tổ chức luôn chuyện ăn uống cho mọi người. Bất kể giờ nào, chỉ cần đến Trai đường là có cơm chay lót dạ miễn phí. Tụi tôi dù không phải khách thập phương nhưng dạo chơi đói cái bụng lại vào đây chực cơm.

Thực phẩm ở đây do người địa phương cung cấp, chế biến là do các dì, các chị, nói chung ai có gì góp nấy. Người Tây Ninh vốn sùng đạo và thích làm công quả nên Trai đường không bao giờ thiếu thực phẩm.
Dulichgo
< Các món kho chay.

Đừng nghĩ cơm chay thì đơn điệu, qua bàn tay vén khéo của các dì, các chị những thứ rau củ thường ngày bỗng thành bao nhiêu món ngon. Riêng chuối cây (được mang về từ núi Bà Đen) là có thể làm gỏi, nấu canh chua, xào với nghệ hay chấm sống với tương hột.

< Cà tím chiên.

Thực đơn những bữa cơm ở Trai đường hầu như không trùng nhau. Món mặn chủ đạo thường là muối sả và mắm sắc còn canh, rau, món xào thì thay đổi liên tục. Cũng bầu cũng bí, cũng rau muống, bắp chuối nhưng mỗi bữa cơm mỗi cách chế biến khác nhau.

< Kèo nèo bóp gỏi rau tiêu.

Còn nhớ hồi còn nhỏ, cứ tới bữa chực cơm trai đường. Không phải xin xỏ gì, cứ việc đến khu vực để chén đũa lấy một bộ rồi coi bàn nào trống thì ngồi. Tụi tôi thường phân công đứa lấy chén, đứa giành chỗ (không phải sợ thiếu đồ ăn mà giành chỗ ngồi gần nhau cho vui). Nghĩ cũng lạ, chỉ ăn canh chua rau muống, muối sả, rau sống chấm tương thôi mà ngon thấu trời.

< Rau ghém.
Dulichgo
Nhiều khi thấy toàn con nít lóc chóc, các cô các bác chạy bàn ưu ái cho thêm vài trái chuối, trái quýt tráng miệng. Sướng nhất đời rồi còn gì.

< Mắm sắc.

Lớn lên, đi học rồi đi làm xa nên đón những cái tết Trung thu ở quê nhà cứ thưa dần. Dù vậy, hễ có dịp về quê đúng rằm tháng Tám, tôi lại tranh thủ ghé Trai đường “ăn chực”. Dĩ nhiên lớn rồi có ý thức hơn, trước khi ăn cũng dành thời gian xuống bếp phụ xắt, gọt rau củ; ăn xong lại phụ rửa chén mới về.

Qua bao nhiêu năm, Trai đường vẫn rộn ràng tấp nập như ngày nào và đồ ăn ở đây thì phải nói ngon hơn, phong phú hơn gấp bội. Bây giờ đời sống khá giả, người ta hiến nhiều thức ăn hơn xưa nên cung luôn vượt cầu. Trên bàn ăn Trai đường bây giờ không chỉ 3-4 món như xưa mà có khi lên cả chục món.

Trai đường bây giờ cũng hiện đại hơn xưa, nước nôi đầy đủ, bàn ghế khang trang, cơm nấu bằng lò hấp, người phụ việc ai cũng phải đeo bao tay để bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm.
Dulichgo
Lẽ thường cái gì miễn phí thì hay gặp phải cảnh chen lấy hoặc chất lượng kém nhưng cơm Trai đường ở Tòa Thánh Tây Ninh thì ngược lại. Ở đây đông thì có đông nhưng không bao giờ có cảnh bon chen, thức ăn chỉ là món chay nhưng ai ăn một lần cũng phải bất ngờ vì sao mà ngon quá đỗi.

Vì vậy, Tết Trung, có đi Tây Ninh đừng quên ghé Tòa Thánh Tây Ninh dùng một bữa cơm chay với người dân xứ đạo Cao Đài. Bảo đảm bạn sẽ không chỉ ghé 1 lần mà thôi!

Theo Ngọc Diêu (Phụ Nữ NLĐ)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

Phú Quý đẹp đến lặng người

(NLĐO) - Tôi đã đi rất nhiều đảo nhưng có lẽ không thể nào quên được Phú Quý. Đó là nơi mà một nụ cười cũng làm ấm sực cả người, một ánh chiều tà đủ xua bao ký ức giá lạnh và chỉ một ánh trăng suông cũng đủ làm tâm hồn sỏi đá chơi vơi…

Huyện đảo Phú Quý thuộc tỉnh Bình Thuận, cách bờ biển Phan Thiết chỉ khoảng 100 km nhưng để đến được đây cũng khá vất vả do tàu chở khách cũng là tàu chở hàng nên lúc nào cũng trong tình trạng quá tải. Dù vậy, khi tới được đây rồi thì mọi mệt mỏi tan biến.

< Chiều rực nắng ở doi Thầy.

Phú Quý đẹp, cái đẹp không hào nhoáng, sang trọng mà lặng lẽ, âm thầm với biển xanh, cát trắng, gió hiền lành và những con người hình như chưa từng biết đến gian tham, lừa lọc.

Do có gọi điện đặt phòng trước nên ông Dương Phùng Linh, chủ nhà nghỉ Long Vĩ ra tận cảng đón. Nhà nghỉ Long Vĩ nằm ngay doi Thầy, vị trí có thể nói đẹp nhất đảo. Chiều nắng dát vàng trên doi.

Phú Quý là đảo núi lửa nên đá hình thành từ dung nham bị sóng biển bào mòn tạo nên rất nhiều hình thù kỳ dị.
Dulichgo
Nắng chiều làm những phiến đá màu đen xám ngã nàu nâu sậm, mịn như nhung. Biển xanh biếc, gió đưa nhè nhẹ, trên triền đồi, đám cỏ sau một mùa nắng đã khô lại, nằm rạp xuống như một tấm thảm vàng.

< Những phiến đá mịn như nhung ở doi Thầy.

Đứng trên triền đồi, ông Linh chỉ ra ngoài khơi, nơi có một hòn đảo nhỏ đen nhẻm, nói: “Đó là hòn Đen, mai mình bơi ra đó bắt nhum, ốc nhảy về nhậu”. Hòn đảo cách bờ khoảng 1,5 km, nhìn sóng nước dập dềnh, chúng tôi há hốc miệng. Ông cười hỉ hả: “Nhìn vậy thôi chứ gần lắm, tui bơi ra đó hoài. Mùa này nước cạn, bận áo phao vô là bơi thoải mái”.

< Sóng nước biếc xanh ở vịnh Triều Dương.

Ngày hôm sau, sau khi dạo một vòng các điểm tham quan ở Phú Quý như núi Cao Cát, vịnh Triều Dương, chùa Linh Sơn,… chúng tôi được ông Linh dẫn ra hòn Đen chơi.
Dulichgo
Ông Linh đã chuẩn bị sẵn mấy cái áo phao, kính lặn và một cái xuồng tự chế được cắt đôi từ một cái thùng nhựa to. Sau khi nai nịt sẵn sàng, chúng tôi xuất phát trong ánh nắng chiều chói chang. Thủy triều xuống nên biển chỉ ngập đến cổ. Càng ra xa bờ, dưới đáy biển, cát ít dần thay bằng một khu rừng rậm với đá, rong, tảo, san hô và ốc, cá đủ loại.

< Đỉnh núi Cao Cát tĩnh lặng, yên bình.

Trong khi chúng tôi úp mặt xuống nước ngắm say sưa cái thế giới muôn màu kỳ diệu đó thì ông Linh tập trung kiếm mồi cho bữa nhậu. Ông mang một đôi dép tổ ong, một loại dép có đế rất bám để bước đi trên đá không bị trơn trượt. Như một con rái cá, ông cứ nhào lộn liên tục và chẳng mấy chốc, chiếc xuồng đầy ắp nhum và ốc.

Sau hơn 1 giờ hì hục chúng tôi cũng đặt chân được lên hòn Đen. Đúng như tên gọi, đá ở đây đen kịn như than, nổi bật trên nền cát trắng tinh. Ông Linh dẫn chúng tôi đến nơi mà ông gọi là cửa ngõ nhìn ra biển. Cửa ngõ là 2 vách đá sừng sững cách nhau khoảng 10 m vẽ những nét đen, dứt khoát trên bầu trời xanh nhạt lưa thưa những gợn mây. Bên dưới, những gờ đá đen trân mình chịu trận những đợt sóng tung trắng xóa vỗ  vào tạo những âm thanh nghe như gió rít, mưa rào.

< Cát trắng tinh trên Hòn Đen.

Có hai từ để diễn tả cảnh quan biển đó là mênh mông. Tuy nhiên, từ cái “cửa ngõ” trên hòn Đen, biển hiện ra với cái dáng vẻ hùng vĩ đến kinh ngạc. Màu đen nhức mắt của đá, màu xanh thẫm của biển và những tiếng ầm ào của những cơn sóng bạc đầu bóp nghẹt mọi giác quan làm chúng tôi lặng người đi rất lâu.
Dulichgo
Trong phút chốc, tôi cảm thấy như mình đang đứng ở một cõi nào đó rất xa thời hiện tại, cái thời mà con người chưa được sinh ra, chỉ có biển và núi đá cùng nhau thỏa sức phô diễn sức mạnh, sự bí ẩn của mình.

Chúng tôi ngồi đó rất lâu, dựa vào những phiến đá ngàn năm, nghe tiếng ầm ào của sóng để dần nhận ra con người là nhỏ bé, cuộc đời là vô thường.

Nắng dịu dần, ông Linh giục chúng tôi trở về đất liền trước khi trời tối. Bận về xuôi nước nên ông Linh bảo chúng tôi vịn vào xuồng và chỉ cần đạp chân, ông sẽ kéo cả nhóm đi cho nhanh. Như đua cùng chúng tôi, mặt trời tắt bớt những tia nắng chói chang, chuyển sang màu đỏ cam rồi hối hả tuột xuống đường chân trời.

< Chiến lợi phẩm trên đường ra Hòn Đen.

Vịn một tay vào xuồng, tôi úp một bên má xuống mặt biển. Với tư thế này, tôi thấy biển gần gũi quá đỗi, và cả mặt trời nữa, khi từ từ chạm xuống mặt biển và mặt đối mặt với tôi.

Cứ như vậy, tôi thả lỏng toàn bộ cơ thể để cảm nhận những cơn sóng vỗ nhẹ vào má mình, những tia nắng cuối ngày mơn man trên mi mắt. Trong khoảnh khắc, tôi thấy mình đã ngủ quên vì không thể cưỡng lại được cái cảm giác bình yên kỳ lạ mà có lẽ cả cuộc đời sẽ không bao giờ tìm lại được.

Nắng tắt lịm, trăng thượng tuần bắt đầu dát những gợn vàng trên biển thì chúng tôi cũng vừa tới bờ. Đêm đó nhằm ngày 12 âm lịch, dưới ánh trăng nhạt, trong làn gió biển lành lạnh, chúng tôi và ông Linh nhâm nhi món cháo nhum, ốc nhảy nướng cùng những ly rượu ấm.

Tôi đã đi rất nhiều những hòn đảo nhưng có lẽ không thể nào quên được Phú Quý. Đó là nơi mà một nụ cười cũng làm bạn ấm sực cả người, một ánh chiều tà cũng xua đi bao ký ức giá lạnh và chỉ một ánh trăng suông thôi cũng đủ làm những tâm hồn sỏi đá chơi vơi…

Theo Thiên Kim (Người Lao Động)
Du lịch, GO!