(TTO) - Mùa này nếu có dịp đến các tỉnh vùng cao Bắc Giang, Tuyên Quang, Lạng Sơn… dự buổi chợ phiên đậm chất truyền thống, bạn sẽ gặp cơ man những củ măng rừng mập mạp, đầy sức sống đặc sản của rừng.
< Măng mai.
Đối với người dân vùng cao, nơi đất đai cằn cỗi, nơi người dân thiếu thốn trăm bề, nơi con người nhọc nhằn mưu sinh từng ngày, mùa này khi nỗi nhớ quê ùa về chắc không thể nào không nhớ đến những gánh măng rừng trĩu nặng trên những con đường rừng rậm rạp.
Nói đến tre, chẳng người dân việt Nam nào không cảm thấy có gì đó thân thuộc, hình ảnh những lũy tre làng, hình ảnh của những lũy tre “ xây thành đắp lũy” trong các cuộc kháng chiến…
Tre không chỉ mang hồn của dân tộc mà măng còn là món quà quý thiên nhiên đã ưu ái dành tặng núi rừng, một món quà không thể thiếu mỗi mùa mưa về trong gói đồ gửi về xuôi - món quà chứa đựng cả mồ hôi, tình cảm và cả nắng, gió của vùng cao.
< Mầm măng mập mạp tràn đầy nhựa sống.
Khi mùa xuân đi qua, mùa mưa về trên những cánh rừng, các gốc tre già bật lên những mầm măng rừng tràn đầy sức sống, người dân miền núi lại nhộn nhịp với mùa măng rừng, một mùa mưu sinh mới lại bắt đầu.
Dulichgo
Mùa măng rừng thường bắt đầu từ tháng 7 đến tháng 10 âm lịch. Măng rừng có rất nhiều loại như măng lứa, măng mai, măng hóa, măng lộc ngộc…, mỗi loại mọc ở những thời điểm khác nhau.
Gọi là món quà thiên nhiên ưu đãi cũng không sai, những bụi tre rừng cứ thế mọc lên, tự mình đâm sâu vào lòng đất hút chất dinh dưỡng từng ngày. Mùa khô những bụi tre trông còn xơ xác nhưng khi mùa mưa kéo về lại xanh um như được khoác một chiếc áo mới.
< Măng rừng được bán ở một góc chợ phiên.
Cũng kỳ lạ, những gốc tre già tưởng chừng như cằn cỗi vậy mà khi những cơn dông trút xuống, các mầm măng mập mạp lại cựa mình vươn lên. Bà con thường truyền kinh nghiệm cho nhau rằng măng mọc nhanh hơn về ban đêm, và mỗi khi mưa về những bụi tre sẽ cho nhiều măng hơn.
Cũng theo người dân vùng núi, măng rừng có rất nhiều loại nhưng măng mai là loại măng ăn mang vị ngọt ngon nhất.
Măng thì nhiều vậy nhưng công việc lấy măng không dễ dàng. Người đi bẻ măng khăn gói vào rừng từ sáng sớm. Có mụt măng dễ lấy nhưng những mụt mọc sâu trong bụi phải đào, bới mới lấy được. Không buổi lấy măng nào tránh được gai cào rách da, thậm chí còn bị rắn cắn, ong đốt...
Dulichgo
Vất vả, đầy nguy hiểm là thế nhưng bà con vẫn vào rừng tìm măng cũng vì miếng cơm manh áo, hoặc cũng là vì thói quen hay lam hay làm đã ngấm sâu vào người dân nơi đây.
Măng sau khi hái về sẽ được chế biến thành những món ngon. Đơn giản chỉ bóc sạch vỏ, luộc chín kỹ chấm với nước mắm thôi cũng đủ thấy cái thú của việc thưởng thức đặc sản rừng khi nghe những miếng măng giòn, ngọt nơi đầu lưỡi.
< Măng tươi được nấu chín tới vớt ra để ráo.
Sang hơn thì ninh măng cùng xương heo, nấu với cá suối... vị ngọt của xương quyện với vị ngọt núi rừng dễ dàng làm vừa lòng bất cứ người khách khó tính nào.
Người dân vùng cao thường nói với nhau rằng tuy măng cùng một bụi nhưng không phải ai chặt măng cũng ngon, có người chặt măng ăn ngọt nhưng có người chặt măng khi luộc măng sẽ te.
Chẳng biết có phải chuyện thật không nhưng mùa này mà được thưởng thức món măng rừng bạn sẽ không quên được món ăn mang phong vị rừng núi này.
< Măng khô vàng ươm.
Dulichgo
Măng còn được người dân ở đây chế biến thành măng khô để dành khi hết mùa và làm quà cho những người con phương xa.
Măng hái về được bóc sạch vỏ, cắt khúc cho lên nồi gang luộc chín tới vớt ra, để nguội, sau đó thái thành những miếng mỏng đem hong ở gác bếp hoặc phơi nắng khô.
Măng khô có vị ngon riêng, và chắc hẳn ai cũng biết rằng món măng khô ninh chân giò hoặc xương lợn là món ăn không thể thiếu được trên mâm cỗ tết của người dân miền Bắc.
Theo Hoàng Hân (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015
Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015
Vượt cung đường ‘ít biết’ tây Trường Sơn
(PLO) - Đó là một xứ sở thần tiên và con người hiền hòa. Nơi mà bạn chỉ muốn ôm hết vào lòng mọi khung cảnh hung vĩ và rực rỡ đến nao lòng.
Đó là một xứ sở thần tiên và con người hiền hòa. Nơi mà bạn chỉ muốn ôm hết vào lòng mọi khung cảnh hung vĩ và rực rỡ đến nao lòng.
Đường Hồ Chí Minh tây Trường Sơn như dải lụa xuyên hết núi rừng Kẻ Bàng rồi trườn qua miền tây các huyện Quảng Ninh, Lệ Thủy (Quảng Bình) để vượt đèo Sa Mù vào với Khe Sanh, Quảng Trị. Nhiều đoàn khách tìm về với con đường này trong khung cảnh tuyệt đẹp và nếm trải món ăn ngon cũng như điệu cười của anh em Vân Kiều, Pa Cô bên mái núi hùng vĩ.
Cung đường ít biết
Những ai xuôi ngược Bắc-Nam bằng đường mòn Hồ Chí Minh đều biết nhiều địa danh nổi tiếng. Nhưng ít ai biết rằng có một cung đường mòn ở tây Trường Sơn với Km số 0 ở ngã ba Khe Gát (Xuân Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình), rồi chạy sâu vào rừng mưa nhiệt đới, vượt đại ngàn Trường Sơn đi đến điểm cuối là thị trấn Khe Sanh (Quảng Trị).
Trời mùa thu nhiều đám mây kéo đến, chúng tôi hẹn cùng nhau vượt Trường Sơn bằng nhánh đường “bí ẩn” này. Đúng 5 giờ sáng, cả nhóm ai nấy đều đã nai nịt, xe máy gọn gàng, bắt đầu xuất phát vượt hơn ba trăm cây số đồi núi trùng điệp. Con đường xuyên hết dãy núi này đến dãy núi nọ. Có khi đổ xuống khe sâu hun hút, rồi lại lên cao chót vót trên các đỉnh núi. Xe máy cứ cài số một, số hai để tiến lên đỉnh đèo đầy mây trắng vần vũ.
Từ Khe Gát đi đến đường rẽ vào động Thiên Đường đã bắt đầu vắng người. Vượt qua cầu Trà Ang, cắt đường 20-Quyết Thắng là một thế giới hoàn toàn khác. Nhiều người trong đoàn chúng tôi là các “phượt thủ” đi Nam, đi Bắc, đạp hết miền núi phía tây bắc, hay đi cả những ngọn đèo heo hút ở Nepan, Ấn Độ, Bhutan... nhưng tất cả đều chưa biết quang cảnh ở đây. Mỹ Nga ở Hà Nội vào bằng xe máy cùng nhóm bạn hẹn nhập đoàn từ trước, đi hơn tiếng đồng hồ đã bảo phải dừng lại, bởi cảnh rừng, cảnh núi, cảnh đường chưa bao giờ thấy trong ngần ấy năm sống ở đời và đi biết bao nhiêu là danh lam thắng cảnh.
Dân địa phương Quảng Bình vẫn gọi nôm na là đường mòn tây Trường Sơn. Những địa danh như U Bo hay Tăng Ký, Làng Ho, Cha Lỳ, Sa Mù... lần lượt được tôi “phổ cập” kiến thức vỡ lòng một cách hăng say và đầy tự hào cho nhóm bạn ở Hà Nội mới vào. Các bản đồ mà “phượt thủ” mang theo cũng không có tên của con đường thú vị này. Nhưng nó đã hoàn thành cùng với đường Hồ Chí Minh đông Trường Sơn.
Dulichgo
Hơn 300 cây số hoàn toàn bê tông. Trải qua vô vàn mưa lũ của xứ nhiệt đới tầm tã biết bao nhiêu năm, cung đường vẫn vững chãi. Mỹ Nga và các bạn trong đoàn cứ mãi xuýt xoa, không quên nán lại chụp vài tấm ảnh, thưởng ngoạn đến mê mệt. Mãi đến khi trời đổ tối mịt mù cả nhóm mới đặt chân lên phố núi Khe Sanh.
Đi giữa cảnh thần tiên
Đúng giữa trưa cả nhóm lên được núi U Bò, trời nắng dịu, không mây, da trời xanh trong vắt. Phóng tầm mắt nhìn về biển Đông lồng lộng, phố thị Đồng Hới cách đó 40 cây số cũng hiện hữu rõ rệt đến nao lòng. Thảm rừng dày đặc màu xanh của cây cối rêu phong. Tiếng chim thiên đường rồi khướu mun đá quý hiếm thi nhau hót. Bất chợt chúng im bặt khi cả bầy linh trưởng khỉ mặt đỏ rượt đuổi nhau, kêu la chí chóe.
Thật ra không phải lên đến đỉnh U Bò cao gần 1.000 m mới gặp muông thú, dọc đường đi những vòm rừng xuyên qua đường đã là chiếc cầu tự nhiên cho voọc Hà Tĩnh, hay chà vá chân nâu chuyền cành. Những lúc như thế, cả đoàn chục người dừng lại chỉ để xem cảnh sống ban phát của Mẹ thiên nhiên.
Con đường bám trên các mái núi, phóng tầm mắt bất tận rừng già phủ kín và treo trên núi đá cao ngất. Các bạn Thanh, Nga, Hòa, Hợp, Thủy... từ miền Bắc vào đều choáng ngợp bởi cảnh sắc của xứ tây Trường Sơn. Đổ xuống núi U Bò là đất của người Vân Kiều, xã Trường Sơn, huyện Quảng Ninh. Đi qua đầu xã là một trong 13 ngọn thác thượng nguồn Long Đại. Mưa rừng đang về, dòng thác Tam Lu đỏ quạch, ở xa cả mấy cây số vẫn nghe nước gào thét ì ầm.
Chạm vào bản Cợp là đất Quảng Trị, chạy một mạch lại vượt đèo Sa Mù. Bất luận mùa nào thì đỉnh đèo mấy cây số cũng dày đặc sương mù. Bất luận ngày nào ai đi qua cũng đều chạm mặt với sương mù, thế nên người Pa Cô ở đây mới giải thích lý do có tên đèo Sa Mù.
Dulichgo
Ăn giữa đường gió bụi
Đầu tiên là món pồi, một loại thức ăn của người Vân Kiều phía Kim Thủy đãi. Họ không bán, bà con làm sắn luộc, đâm nhuyễn sẵn để đưa đi làm rẫy nhưng gặp khách liền lấy ra mời. Chấm với muối ớt thôi, lạ và ngon vô cùng. Từng vắt pồi đưa lên miệng, thơm mùi sắn rẫy.
Phía bên kia của ngọn 1001 là món giữa đường gió bụi - cơm gà của miền Hướng Lập. Gà tự tay dân bản nuôi, nấu cho người lỡ đường như chúng tôi. Hồ Lập làm hai con gà, một bọc đất sét bên suối rồi nướng. Một con kho bằng lá trơng, một loài lá cây ăn hơi chua nhưng kho gà theo kiểu Pa Cô ăn ngon nhớ mãi. Khi ăn, kèm với thứ ớt bản địa nhỏ tí mà cay xè lại nhớ mãi không phai vị núi rừng.
Trước khi vào đất Quảng Trị, người Vân Kiều Làng Ho ở Kim Thủy còn đãi món bản địa khác lạ lẫm. Ấy là món pà rụt, một thứ ốc chỉ sống trên các đỉnh núi đá. Nó ngon và giá trị chữa bệnh rất cao. Cực hiếm. Chỉ khi nào mát mẻ, chúng mới bò ra khỏi các kẽ nứt của đá. Mỗi con được bán vào mùa thu với giá 2.000 đồng nhưng khi hiếm nó đến 5.000 đồng/con. Người Vân Kiều tiết lộ ốc đá rất hiếm, chữa được bệnh gút và giảm cả tiểu đường. Nhưng nó không dễ lấy bởi ở trên cheo leo núi. Mỗi lần đi lấy lại tốn công sức mấy ngày. Thấy tôi quen mặt, người ở bản Làng Ho coi tôi như anh em trong nhà, mới biếu một dĩa cho cả nhóm cùng ăn. Ai nấy đều khen. Món ngon giữa đường gió bụi qua sự hiếu khách của anh em Vân Kiều thì đường có xa mấy cũng đẹp thần tiên.
Dulichgo
Một ngày lại có “bốn mùa”
Một khung cảnh không kém cuốn hút khác trong hành trình của chúng tôi là đỉnh 1001 thuộc xã Kim Thủy, huyện Lệ Thủy. Nơi mà nhiều lần chúng tôi ghé thăm, một ngày có đến bốn mùa. Đó là một khu vực buổi sáng se lạnh mùa đông, buổi trưa nắng ấm, buổi chiều bảng lảng như không gian thu và hoàng hôn như mùa xuân xứ Đà Lạt.
Mưa rừng vẫn thường xuyên đổ về vài ngày trong tuần và nhóm vượt đường may mắn ngắm được nhiều thác nước từ trên các ngọn rừng cao vút dội xuống bên vệ đường đẹp lạ lùng. Mỹ Nga thường thốt lên: “Kỳ lạ quá. Chưa bao giờ gặp”. Dọc đường, gặp vài người Vân Kiều đi lấy mật ong, họ kể chuyện rừng nghe như cổ tích. Trong khu vực có đôi chim đại bàng, cứ chiều lại chúng xuất hiện săn mồi. Mồi của chúng không phải con gà rừng hay chim rừng nhỏ bé, mà là bọn khỉ mải mê kiếm ăn đến mất cảnh giác.
Theo Minh Quê (Báo Pháp Luật)
Du lịch, GO!
Đó là một xứ sở thần tiên và con người hiền hòa. Nơi mà bạn chỉ muốn ôm hết vào lòng mọi khung cảnh hung vĩ và rực rỡ đến nao lòng.
Đường Hồ Chí Minh tây Trường Sơn như dải lụa xuyên hết núi rừng Kẻ Bàng rồi trườn qua miền tây các huyện Quảng Ninh, Lệ Thủy (Quảng Bình) để vượt đèo Sa Mù vào với Khe Sanh, Quảng Trị. Nhiều đoàn khách tìm về với con đường này trong khung cảnh tuyệt đẹp và nếm trải món ăn ngon cũng như điệu cười của anh em Vân Kiều, Pa Cô bên mái núi hùng vĩ.
Cung đường ít biết
Những ai xuôi ngược Bắc-Nam bằng đường mòn Hồ Chí Minh đều biết nhiều địa danh nổi tiếng. Nhưng ít ai biết rằng có một cung đường mòn ở tây Trường Sơn với Km số 0 ở ngã ba Khe Gát (Xuân Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình), rồi chạy sâu vào rừng mưa nhiệt đới, vượt đại ngàn Trường Sơn đi đến điểm cuối là thị trấn Khe Sanh (Quảng Trị).
Trời mùa thu nhiều đám mây kéo đến, chúng tôi hẹn cùng nhau vượt Trường Sơn bằng nhánh đường “bí ẩn” này. Đúng 5 giờ sáng, cả nhóm ai nấy đều đã nai nịt, xe máy gọn gàng, bắt đầu xuất phát vượt hơn ba trăm cây số đồi núi trùng điệp. Con đường xuyên hết dãy núi này đến dãy núi nọ. Có khi đổ xuống khe sâu hun hút, rồi lại lên cao chót vót trên các đỉnh núi. Xe máy cứ cài số một, số hai để tiến lên đỉnh đèo đầy mây trắng vần vũ.
Từ Khe Gát đi đến đường rẽ vào động Thiên Đường đã bắt đầu vắng người. Vượt qua cầu Trà Ang, cắt đường 20-Quyết Thắng là một thế giới hoàn toàn khác. Nhiều người trong đoàn chúng tôi là các “phượt thủ” đi Nam, đi Bắc, đạp hết miền núi phía tây bắc, hay đi cả những ngọn đèo heo hút ở Nepan, Ấn Độ, Bhutan... nhưng tất cả đều chưa biết quang cảnh ở đây. Mỹ Nga ở Hà Nội vào bằng xe máy cùng nhóm bạn hẹn nhập đoàn từ trước, đi hơn tiếng đồng hồ đã bảo phải dừng lại, bởi cảnh rừng, cảnh núi, cảnh đường chưa bao giờ thấy trong ngần ấy năm sống ở đời và đi biết bao nhiêu là danh lam thắng cảnh.
Dân địa phương Quảng Bình vẫn gọi nôm na là đường mòn tây Trường Sơn. Những địa danh như U Bo hay Tăng Ký, Làng Ho, Cha Lỳ, Sa Mù... lần lượt được tôi “phổ cập” kiến thức vỡ lòng một cách hăng say và đầy tự hào cho nhóm bạn ở Hà Nội mới vào. Các bản đồ mà “phượt thủ” mang theo cũng không có tên của con đường thú vị này. Nhưng nó đã hoàn thành cùng với đường Hồ Chí Minh đông Trường Sơn.
Dulichgo
Hơn 300 cây số hoàn toàn bê tông. Trải qua vô vàn mưa lũ của xứ nhiệt đới tầm tã biết bao nhiêu năm, cung đường vẫn vững chãi. Mỹ Nga và các bạn trong đoàn cứ mãi xuýt xoa, không quên nán lại chụp vài tấm ảnh, thưởng ngoạn đến mê mệt. Mãi đến khi trời đổ tối mịt mù cả nhóm mới đặt chân lên phố núi Khe Sanh.
Đi giữa cảnh thần tiên
Đúng giữa trưa cả nhóm lên được núi U Bò, trời nắng dịu, không mây, da trời xanh trong vắt. Phóng tầm mắt nhìn về biển Đông lồng lộng, phố thị Đồng Hới cách đó 40 cây số cũng hiện hữu rõ rệt đến nao lòng. Thảm rừng dày đặc màu xanh của cây cối rêu phong. Tiếng chim thiên đường rồi khướu mun đá quý hiếm thi nhau hót. Bất chợt chúng im bặt khi cả bầy linh trưởng khỉ mặt đỏ rượt đuổi nhau, kêu la chí chóe.
Thật ra không phải lên đến đỉnh U Bò cao gần 1.000 m mới gặp muông thú, dọc đường đi những vòm rừng xuyên qua đường đã là chiếc cầu tự nhiên cho voọc Hà Tĩnh, hay chà vá chân nâu chuyền cành. Những lúc như thế, cả đoàn chục người dừng lại chỉ để xem cảnh sống ban phát của Mẹ thiên nhiên.
Con đường bám trên các mái núi, phóng tầm mắt bất tận rừng già phủ kín và treo trên núi đá cao ngất. Các bạn Thanh, Nga, Hòa, Hợp, Thủy... từ miền Bắc vào đều choáng ngợp bởi cảnh sắc của xứ tây Trường Sơn. Đổ xuống núi U Bò là đất của người Vân Kiều, xã Trường Sơn, huyện Quảng Ninh. Đi qua đầu xã là một trong 13 ngọn thác thượng nguồn Long Đại. Mưa rừng đang về, dòng thác Tam Lu đỏ quạch, ở xa cả mấy cây số vẫn nghe nước gào thét ì ầm.
Chạm vào bản Cợp là đất Quảng Trị, chạy một mạch lại vượt đèo Sa Mù. Bất luận mùa nào thì đỉnh đèo mấy cây số cũng dày đặc sương mù. Bất luận ngày nào ai đi qua cũng đều chạm mặt với sương mù, thế nên người Pa Cô ở đây mới giải thích lý do có tên đèo Sa Mù.
Dulichgo
Ăn giữa đường gió bụi
Đầu tiên là món pồi, một loại thức ăn của người Vân Kiều phía Kim Thủy đãi. Họ không bán, bà con làm sắn luộc, đâm nhuyễn sẵn để đưa đi làm rẫy nhưng gặp khách liền lấy ra mời. Chấm với muối ớt thôi, lạ và ngon vô cùng. Từng vắt pồi đưa lên miệng, thơm mùi sắn rẫy.
Phía bên kia của ngọn 1001 là món giữa đường gió bụi - cơm gà của miền Hướng Lập. Gà tự tay dân bản nuôi, nấu cho người lỡ đường như chúng tôi. Hồ Lập làm hai con gà, một bọc đất sét bên suối rồi nướng. Một con kho bằng lá trơng, một loài lá cây ăn hơi chua nhưng kho gà theo kiểu Pa Cô ăn ngon nhớ mãi. Khi ăn, kèm với thứ ớt bản địa nhỏ tí mà cay xè lại nhớ mãi không phai vị núi rừng.
Trước khi vào đất Quảng Trị, người Vân Kiều Làng Ho ở Kim Thủy còn đãi món bản địa khác lạ lẫm. Ấy là món pà rụt, một thứ ốc chỉ sống trên các đỉnh núi đá. Nó ngon và giá trị chữa bệnh rất cao. Cực hiếm. Chỉ khi nào mát mẻ, chúng mới bò ra khỏi các kẽ nứt của đá. Mỗi con được bán vào mùa thu với giá 2.000 đồng nhưng khi hiếm nó đến 5.000 đồng/con. Người Vân Kiều tiết lộ ốc đá rất hiếm, chữa được bệnh gút và giảm cả tiểu đường. Nhưng nó không dễ lấy bởi ở trên cheo leo núi. Mỗi lần đi lấy lại tốn công sức mấy ngày. Thấy tôi quen mặt, người ở bản Làng Ho coi tôi như anh em trong nhà, mới biếu một dĩa cho cả nhóm cùng ăn. Ai nấy đều khen. Món ngon giữa đường gió bụi qua sự hiếu khách của anh em Vân Kiều thì đường có xa mấy cũng đẹp thần tiên.
Dulichgo
Một ngày lại có “bốn mùa”
Một khung cảnh không kém cuốn hút khác trong hành trình của chúng tôi là đỉnh 1001 thuộc xã Kim Thủy, huyện Lệ Thủy. Nơi mà nhiều lần chúng tôi ghé thăm, một ngày có đến bốn mùa. Đó là một khu vực buổi sáng se lạnh mùa đông, buổi trưa nắng ấm, buổi chiều bảng lảng như không gian thu và hoàng hôn như mùa xuân xứ Đà Lạt.
Mưa rừng vẫn thường xuyên đổ về vài ngày trong tuần và nhóm vượt đường may mắn ngắm được nhiều thác nước từ trên các ngọn rừng cao vút dội xuống bên vệ đường đẹp lạ lùng. Mỹ Nga thường thốt lên: “Kỳ lạ quá. Chưa bao giờ gặp”. Dọc đường, gặp vài người Vân Kiều đi lấy mật ong, họ kể chuyện rừng nghe như cổ tích. Trong khu vực có đôi chim đại bàng, cứ chiều lại chúng xuất hiện săn mồi. Mồi của chúng không phải con gà rừng hay chim rừng nhỏ bé, mà là bọn khỉ mải mê kiếm ăn đến mất cảnh giác.
Theo Minh Quê (Báo Pháp Luật)
Du lịch, GO!
Độc đáo gia vị miền rẻo cao
(LVO) - Là vùng đất của các dân tộc thiểu số, những món ăn mang nét đặc trưng của người Thái, Dao, Mông… đã tạo nên sức hút khó cưỡng đối với du khách phương xa. Góp phần không nhỏ tạo nên hương vị khó quên của những món ăn này chính là các loại gia vị độc đáo.
< Hạt mắc khén.
“Đệ nhất gia vị Tây Bắc” chính là hạt mắc khén, được xem như một loại tiêu rừng của người dân tộc miền núi. Mắc khén thuộc họ hồi, có tinh dầu và hương thơm, làm nên loại gia vị đậm đà không thể thiếu trong bữa ăn đồng bào miền Tây Bắc.
Hạt mắc khén khô phải rang vàng, để nguội và xay thành bột mịn mới dùng được. Mắc khén thường được dùng để chấm cùng xôi nếp nương nhưng phù hợp nhất là ướp các loại món nướng. Nếu đã từng thưởng thức qua những món nướng được ướp với mắc khén như pa pỉnh tộp, thịt lợn nướng chắc chắn sẽ không thể quên được hương vị rất đặc trưng cay cay, thơm thơm của loại gia vị này.
< Chẩm chéo, món chấm đặc trưng trong mâm cơm đồng bào Thái.
Dulichgo
Chẳm chéo (hay chẩm chéo) cũng là một thứ gia vị cổ truyền tuyệt ngon, mang đậm nét đặc trưng nơi đây. Chẳm chéo là món chấm quen thuộc trong bữa ăn của người Thái, được chế biến khá đơn giản từ các nguyên liệu: muối, tỏi, ớt, rau thơm và một loại gia vị không thể thiếu là mắc khén. Món chẳm chéo với mùi thơm của các loại rau giã nhỏ, vị cay của ớt nướng và mùi hăng hăng của tỏi quyện cùng vị đặc trưng của mắc khén sẽ đem đến một cảm giác lạ lẫm mà không loại thức chấm nào có được. Món ăn nào khi chấm với chẳm chéo cũng đều trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Từ thịt lợn mán luộc, rau măng rừng luộc cho đến các loại quả chua như xoài, nhót, đào… khi ăn cùng chẳm chéo đều trở nên hấp dẫn và khó chối từ.
< Hạt mác mật khô.
Bên cạnh mắc khén, chẳm chéo, các loại gia vị khác như hạt mắc mật, hạt dổi hay những món ăn “danh bất hư truyền”: thịt gác bếp, thắng cố, mèn mén, cơm lam… cũng góp phần truyền tải bản sắc văn hóa ẩm thực của miền núi non trùng điệp này.
Dulichgo
Cung đường rong ruổi lên miền rẻo cao càng thú vị hơn khi du khách được chiêm ngưỡng những thửa ruộng bậc thang “danh bất hư truyền” khoác lên mình chiếc áo óng ả, nổi bật trong sắc nắng mùa thu. Từng lớp lúa như những ngọn sóng nhấp nhô theo cơn gió, trải dài từ thung lũng lên các sườn đồi vút cao, hòa cùng mây núi tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp trên khắp nẻo đường Đông – Tây Bắc. Hòa trong không gian bao la, những ngôi nhà yên bình nép mình giữa cánh đồng lúa vàng ươm, tiếng cười rộn ràng của các em bé, nụ cười duyên dáng của các thiếu nữ vùng cao càng làm du khách vấn vương, chẳng nỡ xa rời.
Theo Hoàng Nguyên (Làng Việt online)
Du lịch, GO!
< Hạt mắc khén.
“Đệ nhất gia vị Tây Bắc” chính là hạt mắc khén, được xem như một loại tiêu rừng của người dân tộc miền núi. Mắc khén thuộc họ hồi, có tinh dầu và hương thơm, làm nên loại gia vị đậm đà không thể thiếu trong bữa ăn đồng bào miền Tây Bắc.
Hạt mắc khén khô phải rang vàng, để nguội và xay thành bột mịn mới dùng được. Mắc khén thường được dùng để chấm cùng xôi nếp nương nhưng phù hợp nhất là ướp các loại món nướng. Nếu đã từng thưởng thức qua những món nướng được ướp với mắc khén như pa pỉnh tộp, thịt lợn nướng chắc chắn sẽ không thể quên được hương vị rất đặc trưng cay cay, thơm thơm của loại gia vị này.
< Chẩm chéo, món chấm đặc trưng trong mâm cơm đồng bào Thái.
Dulichgo
Chẳm chéo (hay chẩm chéo) cũng là một thứ gia vị cổ truyền tuyệt ngon, mang đậm nét đặc trưng nơi đây. Chẳm chéo là món chấm quen thuộc trong bữa ăn của người Thái, được chế biến khá đơn giản từ các nguyên liệu: muối, tỏi, ớt, rau thơm và một loại gia vị không thể thiếu là mắc khén. Món chẳm chéo với mùi thơm của các loại rau giã nhỏ, vị cay của ớt nướng và mùi hăng hăng của tỏi quyện cùng vị đặc trưng của mắc khén sẽ đem đến một cảm giác lạ lẫm mà không loại thức chấm nào có được. Món ăn nào khi chấm với chẳm chéo cũng đều trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Từ thịt lợn mán luộc, rau măng rừng luộc cho đến các loại quả chua như xoài, nhót, đào… khi ăn cùng chẳm chéo đều trở nên hấp dẫn và khó chối từ.
< Hạt mác mật khô.
Bên cạnh mắc khén, chẳm chéo, các loại gia vị khác như hạt mắc mật, hạt dổi hay những món ăn “danh bất hư truyền”: thịt gác bếp, thắng cố, mèn mén, cơm lam… cũng góp phần truyền tải bản sắc văn hóa ẩm thực của miền núi non trùng điệp này.
Dulichgo
Cung đường rong ruổi lên miền rẻo cao càng thú vị hơn khi du khách được chiêm ngưỡng những thửa ruộng bậc thang “danh bất hư truyền” khoác lên mình chiếc áo óng ả, nổi bật trong sắc nắng mùa thu. Từng lớp lúa như những ngọn sóng nhấp nhô theo cơn gió, trải dài từ thung lũng lên các sườn đồi vút cao, hòa cùng mây núi tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp trên khắp nẻo đường Đông – Tây Bắc. Hòa trong không gian bao la, những ngôi nhà yên bình nép mình giữa cánh đồng lúa vàng ươm, tiếng cười rộn ràng của các em bé, nụ cười duyên dáng của các thiếu nữ vùng cao càng làm du khách vấn vương, chẳng nỡ xa rời.
Theo Hoàng Nguyên (Làng Việt online)
Du lịch, GO!
Chợ nổi Cái Răng: điểm du lịch độc đáo miền Tây Nam bộ
Xuôi theo dòng sông Hậu, trong ánh bình minh chợ nổi Cái Răng hiện ra với âm thanh và sắc màu của các ghe xuồng ngược xuôi tấp nập, đầy ắp sản vật, rập rờn làm xao động cả một góc trời…
< Ghe thuyền đậu ngay hàng thẳng lối trên sông.
Không ai biết chợ nổi Cái Răng đã hình thành từ bao giờ, có lẽ là từ những chiếc ghe thương hồ ngược xuôi theo các con kinh rạch của các cồn, cù lao mang theo sản vật miệt vườn rồi lần ra dòng sông Hậu, neo đậu gần nhau để phì phà điếu thuốc xin mồi lửa, hay những đêm trái gió trở trời, họ sẻ chia cho nhau nắm gạo, trái mướp, cọng hành cho qua bữa…
Theo con xuồng nhỏ, dập dìu đi chợ trên sông, du khách phải đi từ sáng tinh mơ mới ngắm được xóm chợ sung túc như thế nào. Các nông sản miệt vườn đầy màu sắc và lạ lùng khiến người phương xa không cưỡng lại nổi vẻ đẹp bình dị của tạo hóa.
< Chợ nổi Cái Răng bắt đầu từ lúc trời còn mờ sương.
Khi cây bẹo trên các mui ghe được cắm lên với nhiều món hàng được bày bán, đó cũng là lúc cho một ngày thương thuyền bận rộn bắt đầu. Hàng trăm chiếc ghe lớn, nhỏ đậu sát vào nhau thành một dãy dài, người bán, người mua tấp nập, bồng bềnh trên sông nước.
Dulichgo
Một buổi sáng tinh mơ bắt đầu bằng các tiếng rao, tiếng hò của các chị, các cô trên những chiếc xuống ba lá xinh xắn. Mùi thơm của hủ tiếu, bánh canh, cà phê… còn lan tỏa xa hơn cả tiếng rao hàng.
Cũng chính từ chợ nổi này, những chiếc ghe thương hồ từ các tỉnh thành xa xôi đổ hàng về đây, rồi nhận hàng như một kiểu chợ sỉ, rồi sau đó theo con nước, nó lại luồn lách qua trăm ngàn con sông rạch cho những chuyến ghe buôn xa.
< Cây bẹo trên mui ghe treo những mặt hàng mà ghe này đang bán.
Từ xa xưa, chợ nổi Cái Răng cũng như bao chợ nổi miền Tây khác đều buôn bán tất cả các mặt hàng từ nhu yếu phẩm cho đến thực phẩm, từ cây kim sợi chỉ cho đến các loại nông sản, vải vóc, phân bón…
Bây giờ, cách buôn bán ấy chỉ còn ở những ghe hàng lưu động đến tận nhà người dân ven sông, còn chợ nổi chỉ tập trung buôn bán sỉ các loại hàng hóa nông sản tươi sống của xứ sở miệt vườn sông nước để rồi theo các đò, ghe về miệt Vĩnh Long, An Giang, Cà Mau…
Với người phương xa, đi chợ trên sông là không chỉ để xem, để ngắm mà còn để cảm nhận một không gian sông nước miền quê và trên hết đó là cái nguyên khí một miền quê lạ, rất đỗi bình yên.
< Ghe xuồng san sát lúc chợ đông.
Cầm lòng được sao với đủ loại màu sắc trên các ghe này mang lại, từ cái màu đỏ thanh nhã của trái đu đủ chín cây, màu tim tím của củ dền, măng cụt, màu vàng ươm của sầu riêng, của xoài, màu biêng biếc từ chiếc áo bà ba của các cô thiếu nữ bán hàng.
Có đi dạo giữa chợ nổi một phen, ta mới có một cảm giác như bước vào những khu vườn đầy ắp cây trái miền Cửu Long, như nhìn thấy những rặng dừa nước, những khóm rau ven sông.
Dulichgo
Đối với người dân thương hồ, chiếc ghe của họ ngang hai mét, dài năm bảy mét là một mái nhà. Tuy có nhỏ bé, chật hẹp nhưng khi khách đến, người bán hàng luôn cởi mở và tươi cười.
< Những chiếc thuyền chở nặng sản vật địa phương.
Cái sầm uất, cái rộn ràng của chợ nổi chỉ kéo dài đến khoảng giữa trưa đứng bóng. Sau đó, dòng sông trôi lững lờ với màu tim tím của cánh lục bình cho người ta cảm nhận cái man mác buồn của buổi chiều tà sắp đến.
Chính những buổi lam chiều như thế, sinh hoạt gia đình hiện lên đầy màu sắc với những thanh âm trong trẻo như tiếng xới cơm của mẹ, tiếng phì phà điếu thuốc của cha…. tiếng ê a đánh vần của những đứa trẻ. Cuộc sống thương hồ là vậy đó!
Chợ nổi Cái Răng tuy đơn giản, không màu sắc như chợ nổi Damnoen Saduak Thái Lan nhưng cảnh trên bến dưới thuyền nay vẫn còn như một bức tranh bình dị, mô tả được cuộc sống ở một góc trời của người dân phương Nam…
Theo Phương Thảo (Doanh Nhân Sàigòn CT)
Du lịch, GO!
Chợ nổi Cái Răng ngày áp Tết
< Ghe thuyền đậu ngay hàng thẳng lối trên sông.
Không ai biết chợ nổi Cái Răng đã hình thành từ bao giờ, có lẽ là từ những chiếc ghe thương hồ ngược xuôi theo các con kinh rạch của các cồn, cù lao mang theo sản vật miệt vườn rồi lần ra dòng sông Hậu, neo đậu gần nhau để phì phà điếu thuốc xin mồi lửa, hay những đêm trái gió trở trời, họ sẻ chia cho nhau nắm gạo, trái mướp, cọng hành cho qua bữa…
Theo con xuồng nhỏ, dập dìu đi chợ trên sông, du khách phải đi từ sáng tinh mơ mới ngắm được xóm chợ sung túc như thế nào. Các nông sản miệt vườn đầy màu sắc và lạ lùng khiến người phương xa không cưỡng lại nổi vẻ đẹp bình dị của tạo hóa.
< Chợ nổi Cái Răng bắt đầu từ lúc trời còn mờ sương. Khi cây bẹo trên các mui ghe được cắm lên với nhiều món hàng được bày bán, đó cũng là lúc cho một ngày thương thuyền bận rộn bắt đầu. Hàng trăm chiếc ghe lớn, nhỏ đậu sát vào nhau thành một dãy dài, người bán, người mua tấp nập, bồng bềnh trên sông nước.
Dulichgo
Một buổi sáng tinh mơ bắt đầu bằng các tiếng rao, tiếng hò của các chị, các cô trên những chiếc xuống ba lá xinh xắn. Mùi thơm của hủ tiếu, bánh canh, cà phê… còn lan tỏa xa hơn cả tiếng rao hàng.
Cũng chính từ chợ nổi này, những chiếc ghe thương hồ từ các tỉnh thành xa xôi đổ hàng về đây, rồi nhận hàng như một kiểu chợ sỉ, rồi sau đó theo con nước, nó lại luồn lách qua trăm ngàn con sông rạch cho những chuyến ghe buôn xa.
< Cây bẹo trên mui ghe treo những mặt hàng mà ghe này đang bán. Từ xa xưa, chợ nổi Cái Răng cũng như bao chợ nổi miền Tây khác đều buôn bán tất cả các mặt hàng từ nhu yếu phẩm cho đến thực phẩm, từ cây kim sợi chỉ cho đến các loại nông sản, vải vóc, phân bón…
Bây giờ, cách buôn bán ấy chỉ còn ở những ghe hàng lưu động đến tận nhà người dân ven sông, còn chợ nổi chỉ tập trung buôn bán sỉ các loại hàng hóa nông sản tươi sống của xứ sở miệt vườn sông nước để rồi theo các đò, ghe về miệt Vĩnh Long, An Giang, Cà Mau…
Với người phương xa, đi chợ trên sông là không chỉ để xem, để ngắm mà còn để cảm nhận một không gian sông nước miền quê và trên hết đó là cái nguyên khí một miền quê lạ, rất đỗi bình yên.
< Ghe xuồng san sát lúc chợ đông. Cầm lòng được sao với đủ loại màu sắc trên các ghe này mang lại, từ cái màu đỏ thanh nhã của trái đu đủ chín cây, màu tim tím của củ dền, măng cụt, màu vàng ươm của sầu riêng, của xoài, màu biêng biếc từ chiếc áo bà ba của các cô thiếu nữ bán hàng.
Có đi dạo giữa chợ nổi một phen, ta mới có một cảm giác như bước vào những khu vườn đầy ắp cây trái miền Cửu Long, như nhìn thấy những rặng dừa nước, những khóm rau ven sông.
Dulichgo
Đối với người dân thương hồ, chiếc ghe của họ ngang hai mét, dài năm bảy mét là một mái nhà. Tuy có nhỏ bé, chật hẹp nhưng khi khách đến, người bán hàng luôn cởi mở và tươi cười.
< Những chiếc thuyền chở nặng sản vật địa phương. Cái sầm uất, cái rộn ràng của chợ nổi chỉ kéo dài đến khoảng giữa trưa đứng bóng. Sau đó, dòng sông trôi lững lờ với màu tim tím của cánh lục bình cho người ta cảm nhận cái man mác buồn của buổi chiều tà sắp đến.
Chính những buổi lam chiều như thế, sinh hoạt gia đình hiện lên đầy màu sắc với những thanh âm trong trẻo như tiếng xới cơm của mẹ, tiếng phì phà điếu thuốc của cha…. tiếng ê a đánh vần của những đứa trẻ. Cuộc sống thương hồ là vậy đó!
Chợ nổi Cái Răng tuy đơn giản, không màu sắc như chợ nổi Damnoen Saduak Thái Lan nhưng cảnh trên bến dưới thuyền nay vẫn còn như một bức tranh bình dị, mô tả được cuộc sống ở một góc trời của người dân phương Nam…
Theo Phương Thảo (Doanh Nhân Sàigòn CT)
Du lịch, GO!
Chợ nổi Cái Răng ngày áp Tết
Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015
Khám phá “thiên đường” Cao Sơn
(TTO) - Nhiều người ví nơi ấy như một Sa Pa hay Tam Đảo của vùng đất xứ Thanh. Nơi mà con gà gáy cả hai tỉnh Hòa Bình và Thanh Hóa đều nghe tiếng.
< Du khách dừng chân ngắm cảnh mây núi bao la.
Nơi ấy nếu đi từ trung tâm huyện Bá Thước, Thanh Hóa lên thì đến chân núi xe tay ga, ôtô phân khối nhỏ đều phải chào thua... bởi độ dốc cực lớn, cua gấp khúc và đường rất xấu.
Nơi ấy chính là Son, Bá, Mười hay còn gọi là vùng Cao Sơn hun hút giữa khu bảo tồn thiên nhiên Phù Luông hoang sơ.
Chinh phục Son, Bá, Mười
Rời Hà Nội trong tiết trời mùa thu, chúng tôi bắt đầu xuôi về xứ Thanh. Sau quãng đường hơn 160km từ trung tâm thành phố qua Xuân Mai, rồi đường Hồ Chí Minh, tỉnh lộ 217 chúng tôi dừng chân nghỉ một đêm tại thị trấn Cành Nàng - Bá Thước để lấy sức.
Từ thị trấn Cành Nàng lên Cao Sơn gần 40km. Nhưng trước khi xuất phát, mọi người được bác chủ nhà trọ khuyên từ đây vào Phố Đoàn phải tìm quán sửa xe để bảo dưỡng như thay dầu, tăng xích, chỉnh phanh... con xế nếu muốn lên Cao Sơn.
Chinh phục Cao Sơn, mọi người phải trải qua quãng đường 10km cực dốc, khó đi khiến cho xe tay ga hoặc ôtô phân khối nhỏ phải chào thua. Khá may mắn cho chúng tôi là dù đêm hôm trước ở khu Bá Thước có mưa lớn, nhưng quãng đường tới Cao Sơn đã được đổ nhựa gần hết. Tới địa phận xã Lũng Cao, các tay lái bắt đầu hồi hộp bởi bây giờ mới thật sự bước vào cung đường thử thách.
Đỉnh núi Pa Hé sừng sững cao hơn 1.200m so với mực nước biển phía trước đang đón đợi các tay lái ưa các cung đường mạo hiểm. Những chiếc xe số đã chinh chiến nhiều cung đường bắt đầu lùi về số 2, rồi số 1, tay ga kéo hết cỡ để ì ạch leo từng đoạn dốc. Để rút ngắn đoạn đèo leo Cao Sơn, người ta đã phải xẻ nhiều quả núi, và độ dốc lớn hơn những cung đường núi khác.
Dulichgo
Chỉ 10km nhưng đường lên Cao Sơn khiến người lái và xe mệt nhoài. Một người bạn trong nhóm thừa nhận đi Cao Sơn khó hơn chinh phục Mã Pí Lèng, Khau Phạ... nhiều. Và phải mất gần hai giờ đánh vật với quãng đường dốc hun hút chúng tôi mới tới được bản Son, mảnh đất đầu tiên của khu Cao Sơn.
Bức tranh phong cảnh hùng vĩ
Khi mọi người đến lưng chừng núi, người ngồi sau xe được ngắm cảnh bắt đầu thốt lên: “Oa! Đẹp quá, hùng vĩ quá!”. Dừng xe bên sườn núi, nơi vẫn chưa có lan can bảo vệ, chúng tôi bắt đầu hướng tầm mắt về phía xa xa. Cảnh tượng hiện ra trong nắng sớm mùa thu thật diệu kỳ.
Những đám mây trắng bồng bềnh bay dưới khu thung lũng Phố Đoàn, Cổ Lũng thuộc khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông cuốn hút tầm mắt. Cảnh sắc bên đường đẹp và hùng vĩ như một bức tranh phong cảnh khổng lồ. Dưới chân núi là bản làng nhỏ bình dị, thanh bình.
Gần 10g sáng trong đợt nắng nóng đầu thu dưới xuôi vẫn 37-38OC, nhưng lên tới bản Son không khí bỗng trở nên mát rượi. Trời trong xanh, nắng vàng đẹp rực rỡ khiến lòng người quên đi bao mệt mỏi, ai ai cũng phấn khích.
Chúng tôi như choáng ngợp khi mở ra trước mắt là cả một vùng không gian thoáng đãng, bạt ngàn màu xanh của cây cối xen lẫn những nếp nhà sàn thâm nâu của người Thái. Đẹp tựa bức tranh non cao yên bình.
Dulichgo
Những phượt thủ đầu tiên đến với vùng đất Cao Sơn đã ví nơi này như một Tam Đảo, Sa Pa, Đà Lạt của xứ Thanh. Nhiệt độ ở Cao Sơn chính hạ chỉ khoảng 20OC, còn mùa đông thì vô cùng lạnh lẽo, có khi xuống đến -1, -2OC.
Nhưng khi đã đặt chân đến bản Son rồi, chúng tôi cảm giác nó còn tuyệt vời hơn những lời ví trên. Vùng đất này còn nguyên sơ những gì đẹp đẽ nhất mà thiên nhiên đã ban tặng. Nó chưa hề bị phố hóa hay những ồn ào của các tour du lịch đông đúc đi qua.
< Những nếp nhà sàn đơn sơ ẩn hiện giữa núi rừng, nương ngô.
Đường đi qua các bản vùng Cao Sơn thẳng băng, độ dốc chỉ còn thoai thoải. Xe của chúng tôi từ từ lướt qua những nương ngô, mướp đắng xanh ngắt của đồng bào người Thái trong làn gió vi vu thổi làm cơ thể mát lạnh, khoan khoái.
Những nếp nhà sàn vách gỗ, mái lợp bằng tấm fibro ximăng đã ngả màu thời gian ẩn hiện giữa cánh đồng lúa xen kẽ với ngô, giàn mướp đắng.
Vùng Cao Sơn thứ tự bắt đầu bằng bản Son, ở giữa là bản Mười và bản Bá cuối cùng tiếp giáp với vùng đất Lũng Vân, Tân Lạc, Hòa Bình. Đỉnh núi cao nhất vùng Cao Sơn cũng là lõi của khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, cao đến hơn 1.500m so với mực nước biển.
Nghèo vật chất, giàu tình cảm
Lang thang một vòng đầy thích thú, mọi người dừng chân bên một căn nhà tranh đúng nghĩa của ông bà Ngân Văn May - Vi Thị Len. Căn nhà của hai ông bà nằm ngay sát đường thuộc thôn Son, rất đơn sơ với vách bằng tre, nứa, mái lợp tấm fibro ximăng. Họ niềm nở, mời chào vào nhà bởi “lâu lắm rồi mới thấy người dưới xuôi mà lại tận thủ đô tới thăm”.
Dulichgo
Ngồi trò chuyện với ông May - bà Len, chúng tôi được biết nhiều câu chuyện khá thú vị về vùng đất và con người nơi đây. Người Thái ở các bản Son, Bá, Mười hầu hết canh tác lúa nếp và có nhiều gia đình quanh năm ăn gạo nếp. Tại đây người dân trồng rất nhiều mướp đắng để ăn và một phần bán xuống dưới xuôi.
< Một người dân ở Cao Sơn gùi ngô về nhà.
“Vùng Cao Sơn của chúng tôi mới chỉ khoảng 30% số hộ dân có điện dùng. Các tuôcbin thủy điện nhỏ được đặt ở các mó nước để dẫn điện về bản. Điện cũng yếu lắm, chẳng đủ dùng đâu, nước cũng khan hiếm. Chính vì khó khăn thế nên từng có thời kỳ người dân Cao Sơn xin cắt khẩu để nhập về với Lũng Vân, Tân Lạc, Hòa Bình. Vì bên Lũng Vân đã có điện từ rất lâu, đường sá lại thuận lợi hơn nhiều” - ông May cho biết.
Cũng chính vì đường sá quá khó khăn, điện nước thiếu thốn nên ngôi trường tại Cao Sơn (đặt tại thôn Mười) chỉ có toàn thầy giáo. Mọi người từ già đến trẻ đều nói đùa rằng cô giáo dưới xuôi (phía Thanh Hóa) nếu lên đây cắm bản dạy học chỉ có nước ế chồng và cũng chẳng thể về thăm nhà được.
Dù còn rất nhiều gian khó nhưng tình cảm của người dân nơi đây rất đoàn kết, thương yêu nhau. Anh Ngân Văn Đức, trưởng thôn Son, cho chúng tôi biết về địa giới hành chính Cao Sơn có ba thôn nhưng coi nhau như một. Tuy cảnh sắc đẹp, hoang sơ nhưng Cao Sơn vẫn còn rất ít du khách tới thăm.
Cứ mỗi khi có người dưới xuôi lên, bà con từ già đến trẻ quây quần lại mời chào, hỏi han, trò chuyện. Những đứa trẻ rất thích được chúng tôi chụp ảnh và bấm lại cho xem ngay, rồi cười khúc khích. Người lớn thì mời bằng được khách vào nhà để ngồi uống nước, nói chuyện.
Chỉ gặp ở ngoài đường thôi, chẳng hề quen biết, ấy thế mà chị Vi Thị Mai vừa đi bẻ ngô về đã nhiệt tình mời chúng tôi vào thăm nhà. Trò chuyện xong chị còn bảo mấy đứa chúng tôi bẻ chục bắp ngô mang về xuôi luộc. “Ngô nhà mình bẻ vừa độ, không già không non, mấy bạn mang về luộc ăn là ngon nhất đó!” - chị Mai nói.
Bữa trưa hôm đó chúng tôi dùng cơm trong nhà một người dân ở bản Mười. Cơm nếp, thịt gà núi chính hiệu, kèm thêm bát canh mướp đắng, lọ măng ngâm ớt, chén rượu quê... nhâm nhi trên căn nhà sàn chẳng cần quạt mà vẫn mát rượi thì còn gì tuyệt vời hơn.
Khi dừng chân nghỉ bên đường, chúng tôi tình cờ gặp anh Ngân Mạnh Hùng, trưởng thôn Mười, đang xuống Phố Đoàn để họp.
Theo anh Hùng, trước đây khi chưa làm đường, để xuống Phố Đoàn họp có khi đi - về phải mất gần một ngày cho quãng đường 40km. Đó là những hôm trời nắng, còn hôm nào trời mưa là phải nghỉ họp.
Cũng theo anh Hùng, vùng Cao Sơn (gồm ba bản) có khoảng 200 hộ với gần 1.000 nhân khẩu, trong đó có đến 87% là đồng bào Thái, ngoài ra còn có người Mường và số ít người Kinh dưới xuôi lên.
Theo Hải Dương (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Cao Sơn mùa xuân
Mường Khương - Cao Sơn cung đường 'vàng' cho các phượt thủ
Cao Sơn: Đà Lạt của Thanh Hóa
< Du khách dừng chân ngắm cảnh mây núi bao la.
Nơi ấy nếu đi từ trung tâm huyện Bá Thước, Thanh Hóa lên thì đến chân núi xe tay ga, ôtô phân khối nhỏ đều phải chào thua... bởi độ dốc cực lớn, cua gấp khúc và đường rất xấu.
Nơi ấy chính là Son, Bá, Mười hay còn gọi là vùng Cao Sơn hun hút giữa khu bảo tồn thiên nhiên Phù Luông hoang sơ.
Chinh phục Son, Bá, Mười
Rời Hà Nội trong tiết trời mùa thu, chúng tôi bắt đầu xuôi về xứ Thanh. Sau quãng đường hơn 160km từ trung tâm thành phố qua Xuân Mai, rồi đường Hồ Chí Minh, tỉnh lộ 217 chúng tôi dừng chân nghỉ một đêm tại thị trấn Cành Nàng - Bá Thước để lấy sức.
Từ thị trấn Cành Nàng lên Cao Sơn gần 40km. Nhưng trước khi xuất phát, mọi người được bác chủ nhà trọ khuyên từ đây vào Phố Đoàn phải tìm quán sửa xe để bảo dưỡng như thay dầu, tăng xích, chỉnh phanh... con xế nếu muốn lên Cao Sơn.
Chinh phục Cao Sơn, mọi người phải trải qua quãng đường 10km cực dốc, khó đi khiến cho xe tay ga hoặc ôtô phân khối nhỏ phải chào thua. Khá may mắn cho chúng tôi là dù đêm hôm trước ở khu Bá Thước có mưa lớn, nhưng quãng đường tới Cao Sơn đã được đổ nhựa gần hết. Tới địa phận xã Lũng Cao, các tay lái bắt đầu hồi hộp bởi bây giờ mới thật sự bước vào cung đường thử thách.
Đỉnh núi Pa Hé sừng sững cao hơn 1.200m so với mực nước biển phía trước đang đón đợi các tay lái ưa các cung đường mạo hiểm. Những chiếc xe số đã chinh chiến nhiều cung đường bắt đầu lùi về số 2, rồi số 1, tay ga kéo hết cỡ để ì ạch leo từng đoạn dốc. Để rút ngắn đoạn đèo leo Cao Sơn, người ta đã phải xẻ nhiều quả núi, và độ dốc lớn hơn những cung đường núi khác.
Dulichgo
Chỉ 10km nhưng đường lên Cao Sơn khiến người lái và xe mệt nhoài. Một người bạn trong nhóm thừa nhận đi Cao Sơn khó hơn chinh phục Mã Pí Lèng, Khau Phạ... nhiều. Và phải mất gần hai giờ đánh vật với quãng đường dốc hun hút chúng tôi mới tới được bản Son, mảnh đất đầu tiên của khu Cao Sơn.
Bức tranh phong cảnh hùng vĩ
Khi mọi người đến lưng chừng núi, người ngồi sau xe được ngắm cảnh bắt đầu thốt lên: “Oa! Đẹp quá, hùng vĩ quá!”. Dừng xe bên sườn núi, nơi vẫn chưa có lan can bảo vệ, chúng tôi bắt đầu hướng tầm mắt về phía xa xa. Cảnh tượng hiện ra trong nắng sớm mùa thu thật diệu kỳ.
Những đám mây trắng bồng bềnh bay dưới khu thung lũng Phố Đoàn, Cổ Lũng thuộc khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông cuốn hút tầm mắt. Cảnh sắc bên đường đẹp và hùng vĩ như một bức tranh phong cảnh khổng lồ. Dưới chân núi là bản làng nhỏ bình dị, thanh bình.Gần 10g sáng trong đợt nắng nóng đầu thu dưới xuôi vẫn 37-38OC, nhưng lên tới bản Son không khí bỗng trở nên mát rượi. Trời trong xanh, nắng vàng đẹp rực rỡ khiến lòng người quên đi bao mệt mỏi, ai ai cũng phấn khích.
Chúng tôi như choáng ngợp khi mở ra trước mắt là cả một vùng không gian thoáng đãng, bạt ngàn màu xanh của cây cối xen lẫn những nếp nhà sàn thâm nâu của người Thái. Đẹp tựa bức tranh non cao yên bình.
Dulichgo
Những phượt thủ đầu tiên đến với vùng đất Cao Sơn đã ví nơi này như một Tam Đảo, Sa Pa, Đà Lạt của xứ Thanh. Nhiệt độ ở Cao Sơn chính hạ chỉ khoảng 20OC, còn mùa đông thì vô cùng lạnh lẽo, có khi xuống đến -1, -2OC.
Nhưng khi đã đặt chân đến bản Son rồi, chúng tôi cảm giác nó còn tuyệt vời hơn những lời ví trên. Vùng đất này còn nguyên sơ những gì đẹp đẽ nhất mà thiên nhiên đã ban tặng. Nó chưa hề bị phố hóa hay những ồn ào của các tour du lịch đông đúc đi qua.
< Những nếp nhà sàn đơn sơ ẩn hiện giữa núi rừng, nương ngô.
Đường đi qua các bản vùng Cao Sơn thẳng băng, độ dốc chỉ còn thoai thoải. Xe của chúng tôi từ từ lướt qua những nương ngô, mướp đắng xanh ngắt của đồng bào người Thái trong làn gió vi vu thổi làm cơ thể mát lạnh, khoan khoái.
Những nếp nhà sàn vách gỗ, mái lợp bằng tấm fibro ximăng đã ngả màu thời gian ẩn hiện giữa cánh đồng lúa xen kẽ với ngô, giàn mướp đắng.
Vùng Cao Sơn thứ tự bắt đầu bằng bản Son, ở giữa là bản Mười và bản Bá cuối cùng tiếp giáp với vùng đất Lũng Vân, Tân Lạc, Hòa Bình. Đỉnh núi cao nhất vùng Cao Sơn cũng là lõi của khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, cao đến hơn 1.500m so với mực nước biển.
Nghèo vật chất, giàu tình cảm
Lang thang một vòng đầy thích thú, mọi người dừng chân bên một căn nhà tranh đúng nghĩa của ông bà Ngân Văn May - Vi Thị Len. Căn nhà của hai ông bà nằm ngay sát đường thuộc thôn Son, rất đơn sơ với vách bằng tre, nứa, mái lợp tấm fibro ximăng. Họ niềm nở, mời chào vào nhà bởi “lâu lắm rồi mới thấy người dưới xuôi mà lại tận thủ đô tới thăm”.
Dulichgo
Ngồi trò chuyện với ông May - bà Len, chúng tôi được biết nhiều câu chuyện khá thú vị về vùng đất và con người nơi đây. Người Thái ở các bản Son, Bá, Mười hầu hết canh tác lúa nếp và có nhiều gia đình quanh năm ăn gạo nếp. Tại đây người dân trồng rất nhiều mướp đắng để ăn và một phần bán xuống dưới xuôi.
< Một người dân ở Cao Sơn gùi ngô về nhà.
“Vùng Cao Sơn của chúng tôi mới chỉ khoảng 30% số hộ dân có điện dùng. Các tuôcbin thủy điện nhỏ được đặt ở các mó nước để dẫn điện về bản. Điện cũng yếu lắm, chẳng đủ dùng đâu, nước cũng khan hiếm. Chính vì khó khăn thế nên từng có thời kỳ người dân Cao Sơn xin cắt khẩu để nhập về với Lũng Vân, Tân Lạc, Hòa Bình. Vì bên Lũng Vân đã có điện từ rất lâu, đường sá lại thuận lợi hơn nhiều” - ông May cho biết.
Cũng chính vì đường sá quá khó khăn, điện nước thiếu thốn nên ngôi trường tại Cao Sơn (đặt tại thôn Mười) chỉ có toàn thầy giáo. Mọi người từ già đến trẻ đều nói đùa rằng cô giáo dưới xuôi (phía Thanh Hóa) nếu lên đây cắm bản dạy học chỉ có nước ế chồng và cũng chẳng thể về thăm nhà được.
Dù còn rất nhiều gian khó nhưng tình cảm của người dân nơi đây rất đoàn kết, thương yêu nhau. Anh Ngân Văn Đức, trưởng thôn Son, cho chúng tôi biết về địa giới hành chính Cao Sơn có ba thôn nhưng coi nhau như một. Tuy cảnh sắc đẹp, hoang sơ nhưng Cao Sơn vẫn còn rất ít du khách tới thăm.
Cứ mỗi khi có người dưới xuôi lên, bà con từ già đến trẻ quây quần lại mời chào, hỏi han, trò chuyện. Những đứa trẻ rất thích được chúng tôi chụp ảnh và bấm lại cho xem ngay, rồi cười khúc khích. Người lớn thì mời bằng được khách vào nhà để ngồi uống nước, nói chuyện.
Chỉ gặp ở ngoài đường thôi, chẳng hề quen biết, ấy thế mà chị Vi Thị Mai vừa đi bẻ ngô về đã nhiệt tình mời chúng tôi vào thăm nhà. Trò chuyện xong chị còn bảo mấy đứa chúng tôi bẻ chục bắp ngô mang về xuôi luộc. “Ngô nhà mình bẻ vừa độ, không già không non, mấy bạn mang về luộc ăn là ngon nhất đó!” - chị Mai nói.
Bữa trưa hôm đó chúng tôi dùng cơm trong nhà một người dân ở bản Mười. Cơm nếp, thịt gà núi chính hiệu, kèm thêm bát canh mướp đắng, lọ măng ngâm ớt, chén rượu quê... nhâm nhi trên căn nhà sàn chẳng cần quạt mà vẫn mát rượi thì còn gì tuyệt vời hơn.
Khi dừng chân nghỉ bên đường, chúng tôi tình cờ gặp anh Ngân Mạnh Hùng, trưởng thôn Mười, đang xuống Phố Đoàn để họp.
Theo anh Hùng, trước đây khi chưa làm đường, để xuống Phố Đoàn họp có khi đi - về phải mất gần một ngày cho quãng đường 40km. Đó là những hôm trời nắng, còn hôm nào trời mưa là phải nghỉ họp.
Cũng theo anh Hùng, vùng Cao Sơn (gồm ba bản) có khoảng 200 hộ với gần 1.000 nhân khẩu, trong đó có đến 87% là đồng bào Thái, ngoài ra còn có người Mường và số ít người Kinh dưới xuôi lên.
Theo Hải Dương (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Cao Sơn mùa xuân
Mường Khương - Cao Sơn cung đường 'vàng' cho các phượt thủ
Cao Sơn: Đà Lạt của Thanh Hóa
Giữa biển trời hoang sơ của đảo Kỳ Co
(DTO) - Nếu mang trong mình một tình yêu thiên nhiên và “máu khám phá”, du khách hãy một lần đặt chân đến Bình Định, ghé huyện đảo Nhơn Lý để thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp kỳ thú của thiên nhiên qua bức tranh đầy hoang sơ của đảo Kỳ Co.
< Eo Gió nhìn từ trên cao.
Nằm cách thành phố Quy Nhơn khoảng 20km (40 phút đi xe), Kỳ Co là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn và đầy tiềm năng của miền Trung Việt Nam.
< Eo Gió nằm trên dãy Núi Cấm, một mặt là biển và một mặt đất liền.
Trên hành trình đặt chân đến nơi đây, sẽ là một thiếu sót nếu bạn không biết đến Eo Gió, một cảnh đẹp nổi tiếng của tỉnh Bình Định. Từ hình dáng địa lý bẩm sinh, Eo Gió nghiễm nhiên ra đời với tên gọi và vẻ đẹp tự nhiên làm bao du khách mê hồn. Eo Gió là một trong những điểm du lịch giàu tiềm năng, nằm trên địa bàn thôn Hưng Lương, xã Nhơn Lý (TP Quy Nhơn).
Đây là một eo núi hình cánh cung, sườn núi đá cheo leo hiểm trở với độ cao hơn 70m, thuộc dãy Núi Cấm - dãy núi án ngữ phía Đông của xã, nối liền hai thôn Hưng Lương và Xương Lý, chạy dài theo hướng Bắc - Nam.
< Chúng tôi ra thuyền cách xa 100m bằng bè tự chế và thuyền thúng, các ngư dân dầm mình xuống biển để kéo chúng tôi ra.
Dulichgo
Đứng trên những vách núi rêu phong, gồ ghề đá, phóng tầm nhìn ra xa với những con sóng vỗ nhẹ vào bờ, eo biển cong cong hiện ra trước mắt vừa e ấp vừa diệu kỳ. Núi như đang vươn mình che chở cho nước, nước thì thầm từng giai điệu miên mang của đất trời.
Chúng tôi đến đây vào một buổi sáng mờ sương, khi khí trời còn nguyên vẹn sắc màu của một đêm ngủ giấc. Sau khi đón bình minh trên eo biển Eo Gió, đoàn bắt đầu dùng bữa sáng. Thời điểm để du khách khởi hành đến Kỳ Co lý tưởng nhất là tầm 7giờ sáng. Khoảng 30 phút đi tàu để đến được đảo. Bến tàu nằm sâu phía trong làng, len lõi qua những con đường nhỏ của xóm chài chạy tới một bờ biển của riêng ngư dân.
< Những chiếc thúng trên biển nước trong vắt như trôi lơ lửng giữa không trung.
Nếu tình cờ bắt gặp, nhanh tay bấm máy, bạn sẽ có cho mình những bức ảnh nghệ thuật để đời. Ở đó, hình ảnh những ngư dân ngồi đan lưới cá hay trở về sau một chuyến đánh bắt dài, mồ hôi nhễ nhại lăn thật hiền trên đôi vai bé nhỏ luôn khiến bạn cảm thấy trân trọng.
Giọt mồ hôi hòa chung với biển cả, ánh lên dưới ánh mặt trời rồi soi vào cơ thể săn chắc của họ - những ngư dân khỏe khoắn của đất võ Bình Định.
< 2 mỏm đá mọc lên giữa biển tạo nên một eo biển lặng sóng cho du khách thưởng ngoạn.
Dulichgo
Để bắt đầu cho cuộc hành trình, du khách phải đi thuyền thúng ra cano đặt cách đất liền khoảng 100m. Sau đó, cano sẽ đưa du khách ra đảo và chiêm nghưỡng vẻ đẹp hoang sơ và huyền bí nhất của Kỳ Co. Ngồi trên thúng, bạn sẽ cảm nhận được sự vất vả, mưu sinh của ngư dân khi chứng kiến họ oằn vai dầm mình dưới nước để đẩy một chiếc thuyền thúng tám người nặng trĩu, chập chờn giữa những con sóng ra biển xa bao la. Cuộc sống con người, đôi khi họ sẵn sàng dấn thân mình, sẵn sàng chịu nắng mưa sương gió của cuộc đời vì những thứ gọi là cơm áo gạo tiền. Với chúng tôi, đoàn du lịch từ miền Nam ra thăm đảo, hình ảnh những con người cần cù, chịu thương chịu khó của miền đất nắng gió mãi mãi sẽ là một hình ảnh đẹp ghi giấu trong tim.
< Bãi cát vàng, nước biển trong vắt và xanh 3 màu rõ rệt.
Trên đường đi từ đất liền ra đảo Kỳ Co, du khách sẽ thấy lòng mình yêu mến thiên nhiên nhiều hơn khi nối tiếp nhau là những hòn đảo nhấp nhô theo sóng vỗ. Trời xanh, nước xanh, mây trắng đua nhau xếp thành từng lớp khiến các nhiếp ảnh gia cảm thấy bối rối khi phải lựa chọn cho mình một góc chụp ưng ý nhất. Đâu đó, trên các hòn đảo nhỏ thấp thoáng những ngôi nhà của những người nuôi yến sào đứng cheo leo giữa vách núi dựng. Cảm giác con người bé nhỏ trước thiên nhiên luôn hiện hữu trong tâm hồn bạn. Tự nhiên, bạn sẽ thấy lo sợ cho họ khi mạng sống con người chênh vênh tới mức chỉ dựa vào độ mạnh yếu của những cây gỗ chống đỡ trong nhà.
< Những hốc đá tạo nên những bãi tắm nhỏ xung quanh Kỳ Co.
Đến với Kỳ Co, bạn sẽ ngạc nhiên với cảnh sắc nơi đây khi hiện diện trước mắt bạn là bãi cát vàng giữa làn nước trong xanh như ngọc. Nơi đây có hai mỏm đá mọc lên từ giữa biển tạo nên một cảnh tượng kỳ lạ của tạo hóa khiến du khách gần xa không khỏi ngỡ ngàng.
Chính nó đã tạo nên một eo biển nhỏ lặng sóng để chiêu đãi những du khách thập phương như chúng tôi ghé thăm. Hai mỏm đá này cũng là bắt nguồn cho những góc ảnh đẹp nhất hay những trò chơi mạo hiểm mà chũng tôi có thể diễn tả được qua góc nhìn của chính mình.
< Hồ nước tự nhiên được tạo ra bởi cách vách đá.
Nếu là người thích cảm giác mạnh, bạn có thể leo lên đây và nhảy xuống biển để tận hưởng những giây phút tuyệt vời nhất mà nước và nắng miền Trung ban tặng.
Ở đây, những nhiếp ảnh gia thích phiêu lưu thường leo lên vách núi lia máy liên tục để săn về cho mình những góc ảnh đẹp nhất hay dũng cảm cầm máy lội bộ qua biển, tìm những shot hình để đời về một hồ nước tự nhiên giữa biển trời. Nước nơi đây trong xanh đến nỗi khi vào đảo bằng thuyền thúng, chúng tôi ngỡ như mình đang lơ lững giữa không gian bởi hình ảnh chiếc thuyền thúng in đậm xuống đáy cát như chiếc phi cơ nhỏ đang bay giữa bầu trời.
< Chụp ảnh kỷ niệm tại những mỏm đá ở Kỳ Co.
Dulichgo
Nếu để ý, ta sẽ cảm nhận được nước ở đây thay đổi với ba màu sắc rõ rệt: xanh lam, xanh ngọc và xanh đậm lúc ẩn lúc hiện. Sự đổi màu của nước trong một ngày tạo cho con người cảm giác thích thú, hấp dẫn hòa chung vào cùng tình yêu biển lớn. Bức tranh thiên nhiên của Kỳ Co chiếm lấy trái tim con người không chỉ màu biển mà đó còn là sự hòa hợp của nước, cát và trời xanh.
< Kỳ Co nhìn từ trên cao, khi leo kiệt sức lên ngọn đồi để được ngắm nhìn toàn cảnh.
Màu cát vàng mịn trải dọc theo bờ biển, trải sâu xuống đáy nước. Bầu trời cao xanh, trong vắt đôi lúc như mặt biển tĩnh lặng, hai màu xanh hòa làm một luôn tạo cho người ta cảm giác yên bình và thư thái.
Lẳng lặng liếc mắt xuống đáy biển, bạn sẽ được ngắm nhìn đàn cá nhỏ xíu tung tăng bơi lội như thể chúng đang mang trong mình một niềm vui không hề tắt. Cảm giác ngâm mình trong một hồ bơi giữa biển rộng cùng đàn cá xinh đẹp tung tăng thì không gì thích thú bằng.
Đi dọc bờ biển trong cái nắng oi bức của miền Trung, leo đến kiệt sức lên đỉnh núi nhìn xuống để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp nên thơ của biển trời Việt Nam, chúng tôi càng thấy tự hào và thêm yêu Tổ quốc mình. Càng lên cao càng cảm nhận được sự trong vắt của nước, sự hoang sơ của đảo và sự thanh bình của đất nước chúng ta.
Theo Trần Quí Thịnh, Nguyễn Thị Ý Nhi, Nguyễn Cẩm (Dân Trí)
Du lịch, GO!
< Eo Gió nhìn từ trên cao.
Nằm cách thành phố Quy Nhơn khoảng 20km (40 phút đi xe), Kỳ Co là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn và đầy tiềm năng của miền Trung Việt Nam.
< Eo Gió nằm trên dãy Núi Cấm, một mặt là biển và một mặt đất liền.
Trên hành trình đặt chân đến nơi đây, sẽ là một thiếu sót nếu bạn không biết đến Eo Gió, một cảnh đẹp nổi tiếng của tỉnh Bình Định. Từ hình dáng địa lý bẩm sinh, Eo Gió nghiễm nhiên ra đời với tên gọi và vẻ đẹp tự nhiên làm bao du khách mê hồn. Eo Gió là một trong những điểm du lịch giàu tiềm năng, nằm trên địa bàn thôn Hưng Lương, xã Nhơn Lý (TP Quy Nhơn).
Đây là một eo núi hình cánh cung, sườn núi đá cheo leo hiểm trở với độ cao hơn 70m, thuộc dãy Núi Cấm - dãy núi án ngữ phía Đông của xã, nối liền hai thôn Hưng Lương và Xương Lý, chạy dài theo hướng Bắc - Nam.
< Chúng tôi ra thuyền cách xa 100m bằng bè tự chế và thuyền thúng, các ngư dân dầm mình xuống biển để kéo chúng tôi ra.
Dulichgo
Đứng trên những vách núi rêu phong, gồ ghề đá, phóng tầm nhìn ra xa với những con sóng vỗ nhẹ vào bờ, eo biển cong cong hiện ra trước mắt vừa e ấp vừa diệu kỳ. Núi như đang vươn mình che chở cho nước, nước thì thầm từng giai điệu miên mang của đất trời.
Chúng tôi đến đây vào một buổi sáng mờ sương, khi khí trời còn nguyên vẹn sắc màu của một đêm ngủ giấc. Sau khi đón bình minh trên eo biển Eo Gió, đoàn bắt đầu dùng bữa sáng. Thời điểm để du khách khởi hành đến Kỳ Co lý tưởng nhất là tầm 7giờ sáng. Khoảng 30 phút đi tàu để đến được đảo. Bến tàu nằm sâu phía trong làng, len lõi qua những con đường nhỏ của xóm chài chạy tới một bờ biển của riêng ngư dân.
< Những chiếc thúng trên biển nước trong vắt như trôi lơ lửng giữa không trung.
Nếu tình cờ bắt gặp, nhanh tay bấm máy, bạn sẽ có cho mình những bức ảnh nghệ thuật để đời. Ở đó, hình ảnh những ngư dân ngồi đan lưới cá hay trở về sau một chuyến đánh bắt dài, mồ hôi nhễ nhại lăn thật hiền trên đôi vai bé nhỏ luôn khiến bạn cảm thấy trân trọng.
Giọt mồ hôi hòa chung với biển cả, ánh lên dưới ánh mặt trời rồi soi vào cơ thể săn chắc của họ - những ngư dân khỏe khoắn của đất võ Bình Định.
< 2 mỏm đá mọc lên giữa biển tạo nên một eo biển lặng sóng cho du khách thưởng ngoạn.
Dulichgo
Để bắt đầu cho cuộc hành trình, du khách phải đi thuyền thúng ra cano đặt cách đất liền khoảng 100m. Sau đó, cano sẽ đưa du khách ra đảo và chiêm nghưỡng vẻ đẹp hoang sơ và huyền bí nhất của Kỳ Co. Ngồi trên thúng, bạn sẽ cảm nhận được sự vất vả, mưu sinh của ngư dân khi chứng kiến họ oằn vai dầm mình dưới nước để đẩy một chiếc thuyền thúng tám người nặng trĩu, chập chờn giữa những con sóng ra biển xa bao la. Cuộc sống con người, đôi khi họ sẵn sàng dấn thân mình, sẵn sàng chịu nắng mưa sương gió của cuộc đời vì những thứ gọi là cơm áo gạo tiền. Với chúng tôi, đoàn du lịch từ miền Nam ra thăm đảo, hình ảnh những con người cần cù, chịu thương chịu khó của miền đất nắng gió mãi mãi sẽ là một hình ảnh đẹp ghi giấu trong tim.
< Bãi cát vàng, nước biển trong vắt và xanh 3 màu rõ rệt.
Trên đường đi từ đất liền ra đảo Kỳ Co, du khách sẽ thấy lòng mình yêu mến thiên nhiên nhiều hơn khi nối tiếp nhau là những hòn đảo nhấp nhô theo sóng vỗ. Trời xanh, nước xanh, mây trắng đua nhau xếp thành từng lớp khiến các nhiếp ảnh gia cảm thấy bối rối khi phải lựa chọn cho mình một góc chụp ưng ý nhất. Đâu đó, trên các hòn đảo nhỏ thấp thoáng những ngôi nhà của những người nuôi yến sào đứng cheo leo giữa vách núi dựng. Cảm giác con người bé nhỏ trước thiên nhiên luôn hiện hữu trong tâm hồn bạn. Tự nhiên, bạn sẽ thấy lo sợ cho họ khi mạng sống con người chênh vênh tới mức chỉ dựa vào độ mạnh yếu của những cây gỗ chống đỡ trong nhà.
< Những hốc đá tạo nên những bãi tắm nhỏ xung quanh Kỳ Co.
Đến với Kỳ Co, bạn sẽ ngạc nhiên với cảnh sắc nơi đây khi hiện diện trước mắt bạn là bãi cát vàng giữa làn nước trong xanh như ngọc. Nơi đây có hai mỏm đá mọc lên từ giữa biển tạo nên một cảnh tượng kỳ lạ của tạo hóa khiến du khách gần xa không khỏi ngỡ ngàng.
Chính nó đã tạo nên một eo biển nhỏ lặng sóng để chiêu đãi những du khách thập phương như chúng tôi ghé thăm. Hai mỏm đá này cũng là bắt nguồn cho những góc ảnh đẹp nhất hay những trò chơi mạo hiểm mà chũng tôi có thể diễn tả được qua góc nhìn của chính mình.
< Hồ nước tự nhiên được tạo ra bởi cách vách đá.
Nếu là người thích cảm giác mạnh, bạn có thể leo lên đây và nhảy xuống biển để tận hưởng những giây phút tuyệt vời nhất mà nước và nắng miền Trung ban tặng.
Ở đây, những nhiếp ảnh gia thích phiêu lưu thường leo lên vách núi lia máy liên tục để săn về cho mình những góc ảnh đẹp nhất hay dũng cảm cầm máy lội bộ qua biển, tìm những shot hình để đời về một hồ nước tự nhiên giữa biển trời. Nước nơi đây trong xanh đến nỗi khi vào đảo bằng thuyền thúng, chúng tôi ngỡ như mình đang lơ lững giữa không gian bởi hình ảnh chiếc thuyền thúng in đậm xuống đáy cát như chiếc phi cơ nhỏ đang bay giữa bầu trời.
< Chụp ảnh kỷ niệm tại những mỏm đá ở Kỳ Co.
Dulichgo
Nếu để ý, ta sẽ cảm nhận được nước ở đây thay đổi với ba màu sắc rõ rệt: xanh lam, xanh ngọc và xanh đậm lúc ẩn lúc hiện. Sự đổi màu của nước trong một ngày tạo cho con người cảm giác thích thú, hấp dẫn hòa chung vào cùng tình yêu biển lớn. Bức tranh thiên nhiên của Kỳ Co chiếm lấy trái tim con người không chỉ màu biển mà đó còn là sự hòa hợp của nước, cát và trời xanh.
< Kỳ Co nhìn từ trên cao, khi leo kiệt sức lên ngọn đồi để được ngắm nhìn toàn cảnh.
Màu cát vàng mịn trải dọc theo bờ biển, trải sâu xuống đáy nước. Bầu trời cao xanh, trong vắt đôi lúc như mặt biển tĩnh lặng, hai màu xanh hòa làm một luôn tạo cho người ta cảm giác yên bình và thư thái.
Lẳng lặng liếc mắt xuống đáy biển, bạn sẽ được ngắm nhìn đàn cá nhỏ xíu tung tăng bơi lội như thể chúng đang mang trong mình một niềm vui không hề tắt. Cảm giác ngâm mình trong một hồ bơi giữa biển rộng cùng đàn cá xinh đẹp tung tăng thì không gì thích thú bằng.
Đi dọc bờ biển trong cái nắng oi bức của miền Trung, leo đến kiệt sức lên đỉnh núi nhìn xuống để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp nên thơ của biển trời Việt Nam, chúng tôi càng thấy tự hào và thêm yêu Tổ quốc mình. Càng lên cao càng cảm nhận được sự trong vắt của nước, sự hoang sơ của đảo và sự thanh bình của đất nước chúng ta.
Theo Trần Quí Thịnh, Nguyễn Thị Ý Nhi, Nguyễn Cẩm (Dân Trí)
Du lịch, GO!
Bước tới đèo Ngang...
(TTO) - Tôi đỗ xe trên đỉnh đèo Ngang, sau lưng là địa phận Quảng Bình, phía trước là Hà Tĩnh. Điện thoại cho bạn, bắt máy ngay. Mặt trời đứng bóng, chiều chưa kịp xế tà, bước tới đèo Ngang...
< Lên đỉnh đèo Ngang.
Xe chạy bon bon trên con đường đèo quanh co vắng bóng xe cộ. Núi xanh rì, cỏ cây rậm rạp. Nắng gay gắt trong không gian tĩnh lặng. Thoáng cái đã thấy leo lên đến đỉnh đèo, nhấn thêm chút ga là địa phận Quảng Bình đã ở phía sau lưng. Tiếng bạn vọng qua điện thoại, đi về phía Hà Tĩnh độ vài phút chạy xe sẽ thấy Hoành Sơn Quan nép mình trên núi.
Trên đỉnh Hoành Sơn
Hoành Sơn Quan nằm khá khuất nẻo cách đỉnh đèo không xa, một tấm biển hoen gỉ, những bậc đá cỏ dại len cao, ngổn ngang giấy phướn nhiều màu ai đó đã cúng tiến mà không hóa.
< Bước tới đèo Ngang...
Dulichgo
Chuyện kể rằng Nguyễn Hoàng trước khi làm nên nghiệp lớn ở đất Thuận Hóa đã được Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm nhắn nhủ một câu nổi tiếng: “Hoành Sơn nhất đái, vạn dại dung thân” với ý nghĩa “Với một dải Hoành Sơn hiểm trở thì có thể yên thân đến muôn đời”.
Xứ Thuận Hóa xưa, nay thuộc địa phận Quảng Bình - Thừa Thiên-Huế có địa thế vô cùng đặc biệt với nhiều dãy núi liền kề liên tiếp chạy theo hướng tây bắc đông nam, phía bắc có dãy Hoành Sơn đâm ngang chạy ra sát biển, phía nam có dãy Bạch Mã. Với địa hình này, để ra Bắc vào Nam tất cả các phương tiện giao thông trước đây đều phải vượt qua đèo Ngang trên dãy Hoành Sơn và đèo Hải Vân phía dãy Bạch Mã.
< Phía Hà Tĩnh nhìn từ đèo Ngang.
Ngày nay đã có hầm đường bộ xuyên qua các dãy núi trên để đảm bảo an toàn giao thông đường bộ và tiết kiệm thời gian phải di chuyển qua những con đèo hiểm trở. Cả đèo Ngang và đèo Hải Vân vì thế lại trở thành điểm khám phá thú vị của dân đi. Những tưởng tượng về đèo Ngang với tôi, hôm nay đã thật sự bước ra từ trang sách. Chúng tôi dừng lại khi thấy một dãy bậc thang bằng đá không quá dễ để nhìn ra dẫn lên trên đỉnh núi.
Tấm biển gỉ sét với dòng chữ “Di tích lịch sử văn hóa Hoành Sơn Quan” có gì đó như u buồn và gợi nhớ về quá khứ, một quá khứ bi tráng, hào hùng và mãnh liệt về nơi từng là cửa ải biên cương, là điểm xung yếu chia cắt Đàng Trong - Đàng Ngoài.
Năm 1833, vua Minh Mạng đã cho xây dựng lên cửa Hoành Sơn trên đỉnh đèo Ngang cao hơn 4m, hai bên có hàng ngàn bậc thang được đào vào núi. Di tích Hoành Sơn Quan ngày nay tuy không còn nguyên vẹn nhưng vẫn mang trên mình vẻ phong trần khiến lãng khách không khỏi bâng khuâng và lắng mình vào dòng hồi tưởng. Cô độc và lặng lẽ. Hẳn là cũng vắng vẻ. Bây giờ người ta đi hầm nhiều, ít ai qua đèo Ngang để dừng lại ghé thăm chốn này.
< Hoành Sơn Quan.
Dulichgo
Dễ đến cả trăm bậc đá xám rộng chừng 1,2m, dài 6m, tuy không đều nhau ở phía bắc cửa thành đưa chúng tôi lên đến Cổng Trời, những bậc đá mang trên mình sức nặng thời gian, cỏ dại len mình trong từng khe đất hẹp, vướng vào chân, mắc vào gấu quần, đâu đó hoa dại biêng biếc tím. Một cái cây tỏa bóng trước vòng cung cổng thành, không biết cây bao nhiêu tuổi, chỉ biết lớp vữa tróc mẻ kia không thể làm cổng thành bớt đi vẻ sừng sững và uy nghi.
Hoang sơ biển Hoành Sơn
Chúng tôi rời Cổng Trời trên đỉnh đèo Ngang, đã ở trên đất Hà Tĩnh. Dưới chân đèo có một bãi biển từng hút mắt chúng tôi khi chạy từ Bắc vào Nam. Biển Hoành Sơn.
< Biển Hoành Sơn hoang sơ và bình yên.
Loay hoay tìm đường vào làng chài thì ngay bên đường có hẳn một khu du lịch, thấy có nhà lầu, có cả xe hơi. Dịch vụ ở khu vực biển Hoành Sơn không có nhiều do bãi biển khá ngắn, nhưng xem ra rất ổn cho những ai ưa thích khám phá và trải nghiệm. Chúng tôi hạ đồ tự chuẩn bị bữa trưa do đã quá giờ ăn nên nhà hàng nghỉ, lều bên cạnh thấy có mấy vị khách người nước ngoài đang thảnh thơi thư giãn, chuyện trò.
Trời khá nắng, nhiều mây. Bãi biển không một bóng người. Cảm giác như đang ngồi trong lòng cánh cung của một vầng trăng khuyết được bao bọc bởi dãy Hoành Sơn hoang sơ và xanh rì cây cỏ.
< Cát ở biển Hoành Sơn vàng và mịn.
Cuối cánh cung phía bắc là một bãi đá nhảy lao ra biển, nhấp nhô tựa như một trận đồ. Cát vàng và mịn, sóng xô khá nhiều vỏ ốc vương rải rác trên triền cát thênh thang. Chiều xuống. Bắt đầu xuất hiện những vị khách đầu tiên, vốn là dân bản địa, lao ra biển nhảy sóng, bơi lội, chơi đùa. Số ít trong đó có chúng tôi là khách du lịch cũng hối hả thay đồ để được đắm mình vào làn nước biển trong vắt kia.
Dulichgo
Biển khá dốc, chỉ ra cách mép nước 1-2m là chân đã không chạm đất, tuy nhiên sóng khá lặng, nhẹ nhàng, rất dễ cho mấy đứa trẻ tập nổi. Bãi cát là khu vực tuyệt vời để nằm tắm nắng, đón gió hay đào cát chơi trò xây thành, xây lũy. Vẻ hoang sơ và yên ả của Hoành Sơn khiến chúng tôi say mê và thấy thật may mắn vì mình đã ghé qua đây.
< Chiều chiều người dân quanh vùng lại ra biển bơi lội, tắm mát.
Tôi nhìn xuyên suốt về cuối bờ cát, thầm ước giá có một chiếc lều dựng lên cuối bờ biển kia để sớm mai đón bình minh rực rỡ, sau lưng là dải Hoành Sơn vững chãi với bao câu chuyện thăng trầm của lịch sử, hẳn mình có thể tin vào một ngày được “vạn đại dung thân”...
Dãy Hoành Sơn có độ dài khoảng 50km, chạy từ phía tây dãy Trường Sơn ra Biển Đông, trong lịch sử là biên giới tự nhiên giữa hai nước Đại Việt và Champa.
Đèo Ngang được nhiều người biết đến qua bài thơ nổi tiếng của Bà Huyện Thanh Quan “Bước tới đèo Ngang bóng xế tà/ Cỏ cây chen đá, lá chen hoa” ngày nay được tính từ chân núi thuộc xã Kỳ Nam, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh vắt qua dãy Hoành Sơn sang đến địa phận xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình.
Theo Thủy Trần (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Núi, đèo và bãi biển Hoành Sơn.
< Lên đỉnh đèo Ngang.
Xe chạy bon bon trên con đường đèo quanh co vắng bóng xe cộ. Núi xanh rì, cỏ cây rậm rạp. Nắng gay gắt trong không gian tĩnh lặng. Thoáng cái đã thấy leo lên đến đỉnh đèo, nhấn thêm chút ga là địa phận Quảng Bình đã ở phía sau lưng. Tiếng bạn vọng qua điện thoại, đi về phía Hà Tĩnh độ vài phút chạy xe sẽ thấy Hoành Sơn Quan nép mình trên núi.
Trên đỉnh Hoành Sơn Hoành Sơn Quan nằm khá khuất nẻo cách đỉnh đèo không xa, một tấm biển hoen gỉ, những bậc đá cỏ dại len cao, ngổn ngang giấy phướn nhiều màu ai đó đã cúng tiến mà không hóa.
< Bước tới đèo Ngang...
Dulichgo
Chuyện kể rằng Nguyễn Hoàng trước khi làm nên nghiệp lớn ở đất Thuận Hóa đã được Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm nhắn nhủ một câu nổi tiếng: “Hoành Sơn nhất đái, vạn dại dung thân” với ý nghĩa “Với một dải Hoành Sơn hiểm trở thì có thể yên thân đến muôn đời”.
Xứ Thuận Hóa xưa, nay thuộc địa phận Quảng Bình - Thừa Thiên-Huế có địa thế vô cùng đặc biệt với nhiều dãy núi liền kề liên tiếp chạy theo hướng tây bắc đông nam, phía bắc có dãy Hoành Sơn đâm ngang chạy ra sát biển, phía nam có dãy Bạch Mã. Với địa hình này, để ra Bắc vào Nam tất cả các phương tiện giao thông trước đây đều phải vượt qua đèo Ngang trên dãy Hoành Sơn và đèo Hải Vân phía dãy Bạch Mã.
< Phía Hà Tĩnh nhìn từ đèo Ngang. Ngày nay đã có hầm đường bộ xuyên qua các dãy núi trên để đảm bảo an toàn giao thông đường bộ và tiết kiệm thời gian phải di chuyển qua những con đèo hiểm trở. Cả đèo Ngang và đèo Hải Vân vì thế lại trở thành điểm khám phá thú vị của dân đi. Những tưởng tượng về đèo Ngang với tôi, hôm nay đã thật sự bước ra từ trang sách. Chúng tôi dừng lại khi thấy một dãy bậc thang bằng đá không quá dễ để nhìn ra dẫn lên trên đỉnh núi.
Tấm biển gỉ sét với dòng chữ “Di tích lịch sử văn hóa Hoành Sơn Quan” có gì đó như u buồn và gợi nhớ về quá khứ, một quá khứ bi tráng, hào hùng và mãnh liệt về nơi từng là cửa ải biên cương, là điểm xung yếu chia cắt Đàng Trong - Đàng Ngoài.
Năm 1833, vua Minh Mạng đã cho xây dựng lên cửa Hoành Sơn trên đỉnh đèo Ngang cao hơn 4m, hai bên có hàng ngàn bậc thang được đào vào núi. Di tích Hoành Sơn Quan ngày nay tuy không còn nguyên vẹn nhưng vẫn mang trên mình vẻ phong trần khiến lãng khách không khỏi bâng khuâng và lắng mình vào dòng hồi tưởng. Cô độc và lặng lẽ. Hẳn là cũng vắng vẻ. Bây giờ người ta đi hầm nhiều, ít ai qua đèo Ngang để dừng lại ghé thăm chốn này.
< Hoành Sơn Quan. Dulichgo
Dễ đến cả trăm bậc đá xám rộng chừng 1,2m, dài 6m, tuy không đều nhau ở phía bắc cửa thành đưa chúng tôi lên đến Cổng Trời, những bậc đá mang trên mình sức nặng thời gian, cỏ dại len mình trong từng khe đất hẹp, vướng vào chân, mắc vào gấu quần, đâu đó hoa dại biêng biếc tím. Một cái cây tỏa bóng trước vòng cung cổng thành, không biết cây bao nhiêu tuổi, chỉ biết lớp vữa tróc mẻ kia không thể làm cổng thành bớt đi vẻ sừng sững và uy nghi.
Hoang sơ biển Hoành Sơn
Chúng tôi rời Cổng Trời trên đỉnh đèo Ngang, đã ở trên đất Hà Tĩnh. Dưới chân đèo có một bãi biển từng hút mắt chúng tôi khi chạy từ Bắc vào Nam. Biển Hoành Sơn.
< Biển Hoành Sơn hoang sơ và bình yên. Loay hoay tìm đường vào làng chài thì ngay bên đường có hẳn một khu du lịch, thấy có nhà lầu, có cả xe hơi. Dịch vụ ở khu vực biển Hoành Sơn không có nhiều do bãi biển khá ngắn, nhưng xem ra rất ổn cho những ai ưa thích khám phá và trải nghiệm. Chúng tôi hạ đồ tự chuẩn bị bữa trưa do đã quá giờ ăn nên nhà hàng nghỉ, lều bên cạnh thấy có mấy vị khách người nước ngoài đang thảnh thơi thư giãn, chuyện trò.
Trời khá nắng, nhiều mây. Bãi biển không một bóng người. Cảm giác như đang ngồi trong lòng cánh cung của một vầng trăng khuyết được bao bọc bởi dãy Hoành Sơn hoang sơ và xanh rì cây cỏ.
< Cát ở biển Hoành Sơn vàng và mịn. Cuối cánh cung phía bắc là một bãi đá nhảy lao ra biển, nhấp nhô tựa như một trận đồ. Cát vàng và mịn, sóng xô khá nhiều vỏ ốc vương rải rác trên triền cát thênh thang. Chiều xuống. Bắt đầu xuất hiện những vị khách đầu tiên, vốn là dân bản địa, lao ra biển nhảy sóng, bơi lội, chơi đùa. Số ít trong đó có chúng tôi là khách du lịch cũng hối hả thay đồ để được đắm mình vào làn nước biển trong vắt kia.
Dulichgo
Biển khá dốc, chỉ ra cách mép nước 1-2m là chân đã không chạm đất, tuy nhiên sóng khá lặng, nhẹ nhàng, rất dễ cho mấy đứa trẻ tập nổi. Bãi cát là khu vực tuyệt vời để nằm tắm nắng, đón gió hay đào cát chơi trò xây thành, xây lũy. Vẻ hoang sơ và yên ả của Hoành Sơn khiến chúng tôi say mê và thấy thật may mắn vì mình đã ghé qua đây.
< Chiều chiều người dân quanh vùng lại ra biển bơi lội, tắm mát.
Tôi nhìn xuyên suốt về cuối bờ cát, thầm ước giá có một chiếc lều dựng lên cuối bờ biển kia để sớm mai đón bình minh rực rỡ, sau lưng là dải Hoành Sơn vững chãi với bao câu chuyện thăng trầm của lịch sử, hẳn mình có thể tin vào một ngày được “vạn đại dung thân”...
Dãy Hoành Sơn có độ dài khoảng 50km, chạy từ phía tây dãy Trường Sơn ra Biển Đông, trong lịch sử là biên giới tự nhiên giữa hai nước Đại Việt và Champa.
Đèo Ngang được nhiều người biết đến qua bài thơ nổi tiếng của Bà Huyện Thanh Quan “Bước tới đèo Ngang bóng xế tà/ Cỏ cây chen đá, lá chen hoa” ngày nay được tính từ chân núi thuộc xã Kỳ Nam, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh vắt qua dãy Hoành Sơn sang đến địa phận xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình.
Theo Thủy Trần (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Núi, đèo và bãi biển Hoành Sơn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)































